CHÍ TÔN PHÁI – NHÓM TỘI PHẠM ĐIỆN HẬU VÙNG ĐẤT HÀN QUỐC
Từ tháng 8 năm 2025, bộ phim tài liệu The Echoes of Survivors: Inside Korea’s Tragedies đã gây chấn động mạnh mẽ khi đi sâu vào những vụ án khét tiếng nhất trong lịch sử hiện đại của Hàn Quốc. Trong đó, tập 5 và 6 tập trung khai thác về Chí Tôn phái, nhóm tội phạm trẻ tuổi hoạt động vào giữa những năm 1993-1994, do Kim Gi Hwan cầm đầu. Nhóm này nổi tiếng với việc thực hiện các vụ bắt cóc, cưỡng hiếp, giết người với động cơ báo thù và bất bình xã hội.
NHÓM TỘI PHẠM TRẺ TUỔI, ĐẦY XÚC ĐẲNG
Các thành viên của Chí Tôn phái phần lớn chưa qua 30, có độ tuổi trung bình khoảng 21,5. Trong số này, Kim Gi Hwan là người lớn tuổi nhất mới 27, còn trẻ nhất là 18. Họ đa phần sinh ra trong những gia đình nghèo khó, sống bằng lao động chân tay, không có điều kiện giáo dục hay phát triển bản thân đầy đủ. Nhóm hoạt động dựa trên 4 nguyên tắc chính: căm ghét giới nhà giàu – kẻ bị nhóm cho là hưởng thụ trên nỗi đau của tầng lớp thấp hơn; quyết tâm gây án cho đến khi đạt được mục tiêu tài chính lớn; truy đuổi kẻ phản bội đến cùng; và không tin tưởng phụ nữ, kể cả mẹ ruột.
Cách thức phạm tội của nhóm mang đậm dấu ấn tàn bạo: bắt cóc người có địa vị trung lưu hoặc nhỏ hơn, tống tiền, rồi sát hại để diệt khẩu hoặc để bảo vệ đồng phạm khỏi bị phát hiện. Những thủ đoạn của họ đều vô cùng dã man, thể hiện rõ lòng thù hận và khinh miệt xã hội phân biệt giai cấp.
THỦ ĐOẠN TÀN BẠO TRONG NHÓM
Chí Tôn phái nổi tiếng với các vụ cưỡng hiếp tập thể, giết người dã man trong vòng chưa đầy 9 ngày, gây chấn động dư luận quốc tế. Nạn nhân chủ yếu là các cô gái trong nhóm trung lưu, không có nhiều tiền như nhóm mục tiêu lý tưởng của nhóm tội phạm. Đầu tiên là cô Choi, một nông dân trẻ bị lôi vào cuộc cưỡng hiếp tập thể và bị giết sau đó. Tên Kim Gi Hwan trực tiếp làm nhục rồi sát hại cô, chôn thi thể trong rừng. Nạn nhân tiếp theo là một thành viên trong nhóm, thoát khỏi cảnh ngộ khủng khiếp nhưng sau đó bị nhóm bắt giữ, giết và chôn xác. Nhóm cũng gây ra vụ sát hại nhạc sĩ quán bar bằng cách cho uống rượu hòa thuốc rồi tạo hiện trường giả tai nạn. Hai nạn nhân cuối cùng là đôi vợ chồng chủ doanh nghiệp nhỏ, bị cưỡng hiếp, bắt cóc rồi thảm sát bằng cách bắn và phân xác, đem đốt trong lò thiêu tự chế dưới hầm nhóm.
NGƯỜI SỐNG SÓT VÀ CÂU CHUYỆN CẬN KỀ
Trong bộ phim, câu chuyện về Lee Hyo Jin, nạn nhân duy nhất sống sót sau 9 ngày khủng khiếp của nhóm Chí Tôn, trở thành điểm tựa để hiểu rõ về tột cùng của nỗi đau và sự dũng cảm. Năm 1994, cô là một phục vụ bán thời gian trong quán ăn, quen biết một nhạc sĩ biểu diễn buổi tối. Trong một lần hẹn hò, họ bị chặn đường, bị bắt giữ và nhốt trong một căn hầm nhỏ, như nhà tù sống. Nhóm đòi 30 triệu won (hơn 21 triệu USD) để tha mạng cho cả hai, nhưng do không có tiền, họ bị nhóm bắt cóc cưỡng hiếp liên tục trong 9 ngày.
Trong quá trình này, Kim Hyeon Yang, một thành viên trẻ của nhóm, bắt đầu nảy sinh cảm xúc đặc biệt với cô Lee. Y không chỉ muốn giữ mạng cho cô mà còn muốn bảo vệ cô khỏi nhóm, thậm chí tự ý bỏ qua lệnh của thủ lĩnh để giúp cô trốn thoát. Y ép cô phải giết người bằng cách dùng túi ni lông, đe dọa phủ định tính mạng của chính mình và người khác. Sau khi trốn thoát thành công, Lee Hyo Jin nhanh chóng trình báo vụ việc cho cảnh sát. Nhờ tố giác của cô, cả nhóm Chí Tôn bị bắt giữ, chỉ còn Kim Gi Hwan đang thi hành án trong tù.
HẬU QUẢ VÀ NHỮNG ĐAU THƯƠNG KHÔNG NGỜ
Sau 30 năm, Lee Hyo Jin sống khép kín, vật lộn với di chứng tâm lý và bệnh ung thư vú phải cắt bỏ hai bên vú cùng tử cung. Dù trải qua những nỗi đau tột cùng, cô vẫn bày tỏ lòng biết ơn vì đã còn sống để kể lại câu chuyện. Các phóng viên cho biết có nhiều góc nhìn khác nhau về câu chuyện của cô và Kim Hyeon Yang; một số tiếc thương, xem như chuyện tình cảm đặc biệt giữa nạn nhân và người giữ mạng trong hoàn cảnh đặc biệt, còn đa phần phản đối việc khai thác quá mức sự đau thương của nạn nhân nhằm câu khách.
Với sự hỗ trợ của cảnh sát, nhóm Chí Tôn đã bị xử lý toàn diện. Tất cả thành viên đều lĩnh án tử hình, trừ cô Lee vì bị ép buộc. Phiên tòa rõ ràng đã phơi bày những mặt trái của một xã hội bất công cùng những hành vi man rợ của nhóm tội phạm trẻ tuổi này. Nhiều người còn cảm thấy xót xa cho số phận cô Lee, người đã trải qua những năm tháng kinh hoàng mà không thể chọn lựa, buộc phải sống chung với ký ức đau thương và các di chứng thể chất lẫn tâm thần.
Bộ phim đã khiến dư luận thức tỉnh, về sự tàn độc của con người và cái giá phải trả của việc đấu tranh cho công lý. Sự dũng cảm của những nạn nhân như Lee Hyo Jin đã trở thành biểu tượng mạnh mẽ cho bài học cảnh tỉnh về một xã hội cần loại bỏ những thành phần gây hấn, bạo lực và bất công.