GIÁ TRỊ NHÂN VĂN ĐỨC KHI ĐẶT TRÁI TIM VÀO CÁI CHẾT
GIÁ TRỊ PHỨC TẠP CỦA NGHỀ LÀM ĐẸP CHO NGƯỜI CHẾT
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, có những nghề ít ai dám nhắc tới, nhưng lại mang trong mình sứ mệnh thiêng liêng và nhân văn sâu sắc. Một trong số đó chính là nghề trang điểm thi hài, hay còn gọi là nghề làm đẹp cho người chết. Đó không chỉ đơn thuần là công việc, mà còn là lời tiễn biệt cuối cùng đầy trân trọng dành cho những người đã khuất.
Ở tuổi đôi mươi, Huỳnh Ngọc Lụa đã gắn bó với nghề từ khi mới 14 tuổi. Cô gái nhỏ bé, mảnh khảnh trong bộ trang phục đen, ngày ngày tay cầm dụng cụ trang điểm, gửi trao sự an yên cho những linh hồn cuối cuộc đời. Lụa sinh ra trong một tu viện công giáo tại Củ Chi, là mồ côi từ nhỏ, sống không có người thân bên cạnh. Ngay từ nhỏ, cô đã phụ giúp các sơ trong bệnh viện của tu viện khi có người qua đời. Chính những lần phụ giúp đó đã gieo vào lòng cô cái nghiệp gắn bó khó rời với nghề đặc biệt này.
Chia sẻ về con đường đến với nghề, Lụa kể: “Ban đầu em nhìn các sơ làm, sau đó làm theo sự hướng dẫn của sơ như tắm rửa, chải tóc, cạo râu. Rồi một lần em mơ thấy một cô mà em từng trang điểm, cô ấy qua đời vì bệnh phổi. Từ giấc mơ đó, em nghĩ mình có duyên với nghề này và quyết định theo đuổi nó.” Nghề đến với cô vừa như một cái duyên, vừa như một nghiệp đã định sẵn.
Mỗi ca trang điểm thi hài không chỉ đơn thuần là thoa son, dặm phấn. Trước đó, là công đoạn rửa rửa sạch sẽ, cạo râu, gội đầu, cắt móng tay. Với người mất vì bệnh tật, mất tại nhà, công đoạn này dễ hơn do da còn khô và phấn dám bám chắc. Trong khi đó, những trường hợp qua đời tại bệnh viện, xác được bảo quản trong tủ đông, đòi hỏi sự tỉ mỉ, kỹ càng hơn nhiều. Dụng cụ để trang điểm cũng có chút khác biệt, ngoài cọ, son, phấn còn có kem che khuyết điểm, bông gạc để xử lý vết thương, những vết máu do tai nạn gây ra. Có những ca tai nạn giao thông gương mặt biến dạng nhiều, cô phải mất nhiều giờ mới hoàn tất được công đoạn trang điểm cuối cùng.
Điều quan trọng nhất trong nghề của Lụa chính là tấm lòng và cái tâm. “Làm bằng cái tâm thì mới giúp linh hồn họ yên lòng, người thân cảm thấy an tâm hơn khi nhìn thấy người đã khuất trong trạng thái đẹp nhất,” cô nói. Trong hành trình 8 năm gắn bó, Lụa đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ những hình ảnh đau đớn của trẻ sơ sinh qua đời đến những giây phút ấm áp khi thấy người thân của khách hàng cảm nhận được sự bình yên trong phút tiễn biệt.
Những ký ức đặc biệt đó luôn in đậm trong tâm trí cô gái trẻ. Lụa nhớ rõ lần trang điểm cho một bé gái 3 tuổi mất đuối nước, cô kể: “Khi tôi trang điểm, tôi cảm giác bé như đang ngủ, nhìn rất thương.” Ở một khoảnh khắc khác, cô kể về việc làm vẻ ngoài trang nghiêm cho một cụ già. “Con cháu của cụ khóc nhiều, nhưng sau khi tôi thực hiện xong, họ thấy cụ hiền hòa, ôm lấy tôi và cảm ơn. Lúc đó, tôi cảm thấy công việc của mình thực sự ý nghĩa.”
Thông qua những trải nghiệm đó, Lụa hiểu rõ rằng cái chết không phải là kết thúc mà là một phần của đời sống, một hành trình để lại những nụ cười cuối cùng trong sự bình yên, an nhiên. “Người ta mất rồi, mình chỉ muốn họ đẹp đẽ, tươm tất để người thân yên lòng khi tiễn biệt, đó mới là điều quan trọng nhất,” cô chia sẻ.
Dù bị xã hội nhiều người xem là nghề đặc biệt, thậm chí hơi rùng rợn, nhưng Lụa vẫn giữ vững đam mê và lòng tin vào ý nghĩa nhân văn của công việc. Cô nói: “Ai rồi cũng sẽ chết đi, chỉ là sớm hay muộn. Người ta đi rồi, mình giúp họ có hình ảnh đẹp cuối cùng là điều cần thiết.” Thu nhập từ nghề giúp cô trang trải cuộc sống, nhưng hơn hết, cô xem đó như một trách nhiệm, một nghĩa cử thiêng liêng. “Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ nghề. Dù có mệt mỏi, tôi vẫn yêu và duy trì công việc này,” Lụa khẳng định.
Trong lòng cô, nghề làm đẹp cho người đã khuất là một sự thấu cảm sâu sắc, một cách sẻ chia chân thành thể hiện lòng trân quý cuộc sống và sự bình yên cuối cùng của mỗi linh hồn. Với Lụa, đó không chỉ là hành trình trang điểm, mà còn là một lời tiễn biệt đầy nhân văn, giúp cái chết bớt đi lạnh lẽo, an ủi những người ở lại phần nào bớt thương nhớ.