NHIỀU NGƯỜI NGƯNG TIM TRƯỚC NỖI ĐAU VĨNH VIỄN CỦA NỮ HIỆU TRƯỞNG BỊ LŨ CUỐN TẠI THÁI NGUYÊN
Căn nhà còn ngổn ngang sau trận lũ lụt khủng khiếp, giờ đây lại mang nặng nét tang thương khi những vòng hoa, những giọt nước mắt của người thân vẫn còn đọng lại trong ký ức. Hình ảnh nữ hiệu trưởng Lý Thị Thanh Xuân – người đã không may mất trong cơn lũ dữ vừa qua tại Thái Nguyên – hiện lên lặng lẽ trong lòng những ai từng quen biết.
Bà Nâng Thị Bích Đào, mẹ của cô Xuân, ôm lấy nỗi đau không nguôi khi kể lại phút giây con gái gặp nạn khi lũ tràn về. Lời kể nghẹn ngào, đứt quãng như góp phần tái hiện bi kịch của một gia đình trong cơn đại hạn. Bà chia sẻ: “Ở đó rét lắm!” – câu nói nhỏ nhưng đầy xót xa, như ám ảnh trong trái tim người mẹ.
Trong ngày định mệnh đó, cô Xuân cùng hàng xóm vẫn gắng sức dọn dẹp để chạy lũ. Do lo lắng cho chiếc xe vẫn còn gửi ở vị trí cao hơn, cô đã ra đó xem tình hình. Tuy nhiên, nước lên nhanh, cô bị mắc kẹt lại qua đêm trong điều kiện khắc nghiệt. Cuộc điện thoại cuối cùng của cô mẹ vào khoảng 9 giờ tối càng khiến trái tim bà nghẹn đắng khi nghe con nói: “Đến đó rét lắm! Con cố chờ sáng để nước rút bớt rồi về thôi.” Nhưng cô Xuân không thể chờ đợi nữa, nỗi lo gia đình thôi thúc cô trở về khi trời sáng.
Khoảng 5 giờ rưỡi sáng hôm sau, bi kịch ập đến. Lúc đó, điện thoại mất sóng, liên lạc bị cắt đứt. Bà Đào và em cô Xuân đứng trên tầng hai, thì nghe tiếng kêu cứu vọng từ nhà đối diện. Tiếng la hét qua lại rồi im bặt. Khi hàng xóm hỏi: “Bà ơi, cô Xuân đã về chưa?”, bà chỉ biết lặng người trả lời: “Cô Xuân đi từ hôm qua đến giờ vẫn chưa về.” Đáp lại là những câu hỏi về số phận của cô, khiến bà như ngã quỵ khi nghe câu nói: “Thế thì bị nước cuốn đi rồi bà ơi. Con thấy xuống đến cái cây là bị cuốn đi, con với bảo vệ ra mà không kịp…”
Không khí tang thương bao trùm căn nhà nhỏ, nơi hình bóng nữ hiệu trưởng thân yêu đã vĩnh viễn ra đi. Nước lũ dâng cao, liên lạc mất tích, mọi cố gắng tìm kiếm đều vô vọng trong những giờ phút căng thẳng. Cuối cùng, thi thể của cô Xuân đã được người dân tìm thấy cách nhà khoảng 500 mét, sau đó đưa vào bệnh viện để làm lễ tang. Chỉ trong phút chốc, người mẹ, người vợ, người thầy tận tụy đã bị dòng nước dữ cuốn trôi mãi mãi. Cơn lũ rồi sẽ qua đi, nhưng nỗi đau mất mát này sẽ còn mãi trong trái tim mỗi người thân của cô.
Chậm rãi rút nước, đường đến với cô càng thêm gian nan. Chỉ một giờ chiều cùng ngày, nước mới rút đến mức có thể thuê cano vào khu vực nhà cô. Nhưng chuyện đi lại vẫn vô cùng khó khăn, hàng chục giờ trôi qua trong lo lắng tột cùng và sự chờ đợi trong vô vọng. Những tổn thất về người và của không gì bù đắp nổi, khi những thiệt hại về hạ tầng và sinh hoạt còn chất chứa nỗi đau dài dằng dặc.
Thống kê sơ bộ, trận lũ sau bão số 11 đã ảnh hưởng đến toàn tỉnh Thái Nguyên từ ngày 7/10, khiến 50 xã bị ngập lụt, nhiều khu vực sạt lỡ, đất đá đổ tràn lan. Có 4 người thiệt mạng, 2 người mất tích, 2 người bị thương; hơn 200.000 nhà dân chìm trong nước, các tuyến đường trọng điểm bị chia cắt, nhiều địa phương bị cô lập hoàn toàn. Các điểm nghẽn quan trọng, sạt lở liên tiếp xảy ra, khiến sự phối hợp cứu hộ vô cùng khó khăn, đặc biệt ở khu vực phía Bắc của tỉnh.
Câu chuyện của cô Xuân không chỉ là một phần trong số những mất mát lớn lao do thiên tai để lại, mà còn là lời nhắc nhở về sức mạnh tàn khốc của thiên nhiên và trách nhiệm của cộng đồng trong việc ứng phó. Trong nỗi đau chôn chặt, những người thân vẫn mong muốn những phép màu có thể giúp họ sớm vượt qua thử thách này. Nhưng ký ức về cô giáo Lý Thị Thanh Xuân – người thầy tận trung, người mẹ hiền dịu trong trong lòng mọi người – sẽ còn mãi trong lòng cộng đồng Thái Nguyên, như một biểu tượng của sự hy sinh và tình yêu thương.