CHA MẸ NGUY CƠ: ĐẰNG SAU NHỮNG LỜI NHẮN TÌNH CẢM GIÁO VIÊN VỚI HỌC SINH
Làm cha mẹ, ai cũng mong con mình được học trong môi trường an toàn, có thầy cô yêu thương và dạy dỗ đúng mực. Tôi cũng không ngoại lệ, chưa từng nghĩ rằng con mình sẽ gặp chuyện “thiệt thòi” ở trường và luôn được học tập trong môi trường tốt nhất.
Tuy nhiên, một tình huống đầy bất ngờ đã xảy ra với gia đình tôi hơn một tháng trước đây. Mỗi lần nghĩ lại, lòng tôi vẫn còn nghẹn ngào, vừa thương con, vừa trách chính mình đã quá chủ quan.
Con gái tôi năm nay học lớp 10, ngoan ngoãn, ít nói, sống nội tâm. Từ khi bước vào cấp ba, con bắt đầu mở lòng hơn về chuyện học, bạn bè, thầy cô. Đặc biệt, con thường nhắc đến một thầy giáo thực tập dạy Văn. Con kể thầy còn trẻ, dạy hay, giọng nói truyền cảm và thường chia sẻ những điều thú vị ngoài sách vở. Tôi rất vui mừng, nghĩ rằng con đã gặp được một người thầy nhiệt huyết, biết khơi gợi cảm hứng học tập.
Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi trong một buổi tối cách đây hơn một tháng. Trong lúc con đang tắm, điện thoại của con reo liên tục. Ban đầu, tôi chỉ muốn xem ai nhắn để báo con biết, nhưng khi màn hình sáng lên, tôi đã vô cùng sốc khi nhìn thấy những dòng tin nhắn:
“Em đang làm gì đó? Hôm nay trông em đáng yêu lắm.”
“Nếu không bị gọi là thầy, chắc anh xin làm bạn trai em mất.”
Tôi đứng chết lặng. Dòng tin nhắn cuối cùng khiến trái tim tôi thắt lại. Còn những tin nhắn trước đó chủ yếu là từ thầy giáo, còn con tôi chỉ đáp lại qua loa như “Dạ”, “Em không biết nói gì”, “Thầy đừng nói vậy ạ”. Những dòng chữ đó như những vết dao sắc lẹm trong lòng tôi.
Tôi run rẩy vì tức giận, vừa thương con vừa sợ hãi. Tôi đọc đi đọc lại các tin nhắn để chắc chắn rằng mình không hiểu lầm. Cách xưng hô “anh – em”, cách nói nửa đùa nửa thật rõ ràng đã vượt quá giới hạn giữa thầy và trò.
Khi con bước ra, tôi cố giữ bình tĩnh, đưa điện thoại cho con và hỏi: “Con có gì muốn nói với mẹ không?” Con sững sờ, im lặng một lúc lâu rồi bật khóc. Con kể rằng thầy giáo thường nhắn tin hỏi han, ban đầu để dạy thêm, nhắc bài, nhưng dần dần, thầy hay nói những lời khiến con bối rối. Con sợ hãi, chỉ trả lời qua loa để tránh bị phát hiện. Con cũng sợ nói ra với ai vì sợ bạn bè đồn đại, sợ thầy bị ảnh hưởng.
Những tin nhắn đêm giữa thầy giáo và con gái khiến tôi không khỏi hoang mang. Sáng hôm sau, mọi chuyện vỡ lở. Tôi đã in toàn bộ các tin nhắn, gửi cho cô chủ nhiệm và nhờ cô báo cáo cho ban giám hiệu.
Chiều đó, nhà trường mời tôi lên làm việc cùng ban giám hiệu và tổ bộ môn, cả thầy giáo thực tập cũng có mặt. Khi đối diện, anh ta cúi đầu, run rẩy và nói chỉ “đùa cho vui” hoặc “không có ý xấu”. Tuy nhiên, khi bị hỏi về việc nhắn tin vào giờ khuya và lời lẽ tình cảm trong đó, anh ta đều cứng họng.
Nhà trường sau đó đã lập biên bản, báo cáo lên trường đại học nơi anh ta đang theo học. Kết quả, anh bị đình chỉ thực tập, kỷ luật cảnh cáo và cắt toàn bộ quyền giảng dạy. Dẫu vậy, tôi không hề thấy hả hê. Thay vào đó, lòng tôi buồn thương và tiếc nuối cho con gái, cũng như cho người trẻ tuổi ấy – người thiếu chừng mực trong việc thể hiện tình cảm dẫn đến hậu quả đáng tiếc.
Sau sự việc, con tôi trở nên trầm tính hơn. Con sợ cầm điện thoại, sợ bị hỏi chuyện và phải đi tư vấn tâm lý để lấy lại cân bằng. Các thầy cô trong trường cũng quan tâm, động viên và giữ bí mật để tránh gây tổn thương đến danh dự của con.
Riêng tôi, đêm nào cũng trằn trọc suy nghĩ. Tôi luôn cố gắng dạy con tin vào những điều tử tế, nhưng đồng thời cũng phải giúp con biết tự bảo vệ chính mình trước những cám dỗ và nguy hiểm.
Với mọi chuyện đã rồi, tôi mong rằng các bậc cha mẹ cũng cần cảnh giác hơn trong việc bảo vệ con khỏi những mối quan hệ không phù hợp, để các con có thể trưởng thành trong môi trường an toàn, lành mạnh.