NƯỚC LŨ XÓA SỐNG, NGHẸN NGÀH ẨN NẤN NHẬN TIẾNG KHÓC CHỜ ĐỢI TIỂU ĐIỆU CỦA MỘT GIA ĐÌNH
Ngày 22.11, tại thôn Phú Hữu, xã Hòa Thịnh, tỉnh Đắk Lắk, cảnh tượng tang thương và dở dang diễn ra giữa biển nước của trận lũ lịch sử. Trước sân hội trường ngập bùn, bốn chiếc quan tài được tạm đặt trên những chiếc ghế đá, như những nấm mộ di động giữa cơn đại hạn chế.
Trong màn mưa to, gió lạnh thổi dữ dội, anh Lê Ngọc Hinh, cháu ruột của bà Lê Thị Cúc, quần sũng nước, đôi mắt đỏ hoe. Anh chọn chiếc quan tài mang màu gỗ đơn giản để dành cho vợ chồng già, những người đã nằm lại trong căn nhà 3 gian, mùa chia ly giữa dòng nước lũ dữ dội.
Chọn được quan tài, anh Hinh chỉ đứng lặng, bất lực trong lúc đường về nhà người cô bị ngập sâu, nước lũ chia cắt từng phần. Khi thấy phóng viên xuất hiện, anh vội chạy tới, giọng rưng rưng nghẹn ngào:
“Cô tôi ở một mình… nước lũ lên nhanh quá, nhấn chìm bà 4 ngày rồi. Mùi tử khí kinh khủng lắm… Tôi chỉ mong có ai giúp đưa quan tài về, để tiễn bà trong bình yên cuối cùng.”
Ngay lập tức, liên hệ với đội cứu hộ Ghềnh Chè Thái Nguyên, một chiếc bán tải và ca nô đã được điều động xuống Đắk Lắk để hỗ trợ. Quả thật, quan tài của bà Cúc được chuyển từ xe tải lên ca nô, vượt qua dòng lũ chảy xiết, hướng về căn nhà bị ngập.
Trên con đường làng xác xơ sau cơn lũ, các thành viên cứu hộ phối hợp, dùng ca nô đưa quan tài xuyên qua những đoạn đường ngập sâu, vượt biển nước để đến nơi an nghỉ cuối cùng. Từ sân nhà, chị Lê Thị Hằng, con gái bà Cúc, đứng chờ, mắt dõi theo chiếc ca nô rẽ sóng đưa linh cữu mẹ về.
Trên mái hiên ướt nhẹp, quan tài được đặt tạm trên bàn đá, trong khi bà Cúc nằm đó, trong căn nhà ngập bùn đất, đồ đạc ngổn ngang. Nước mắt chị Hằng rơi dài, kể lại:
“Hôm qua, em mới phát hiện mẹ mất rồi. Báo chính quyền, nhưng vẫn chưa ai tới hỗ trợ. Nhà mình cao hơn xung quanh, mẹ bảo cứ để mẹ ở nhà, rồi leo lên gác xép, tránh lũ. Ai ngờ lần này nước lớn quá, không thể thoát khỏi…”
Chị kể thêm, bà Cúc đã nằm trong căn nhà lạnh lẽo suốt 4 ngày, trong thân thể phân huỷ vì ngâm nước. Gia đình cố gắng giữ thi thể bà lại tạm thời bằng những chiếc bao ni lông lớn, để bà không bị lạnh hơn trên biển nước.
Trong khi đó, con rể Trần Văn Trí cũng có mặt, xúc động nghẹn ngào:
“Ba ngày liền vợ chồng tôi chỉ biết đứng ngoài, nhìn vào trong thôn. Nước xiết quá, không có thuyền, không ai dám vào. Mãi đến khi vào được, cửa nhà đã khóa, vì trước lụt, mẹ tôi dặn khóa để giữ đồ. Tôi trèo lên mái nhà, dỡ ngói, mới thấy mẹ nằm dưới bàn tròn, có lẽ bà chạy lên gác rồi ngồi đó chờ, ai ngờ nước nhấn chìm mái nhà.”
Anh kể lại giây phút tìm thấy mẹ trong trạng thái cuối cùng:
“Em thấy mẹ nằm dưới bàn tròn, không thể làm gì nữa. Giờ đội cứu hộ sẵn sàng giúp đưa mẹ đi, nhưng chúng tôi không còn bộ đồ nào khô ráo để mặc cho mẹ khi nhập quan.”
Chưa thể tổ chức tang lễ, gia đình chỉ có thể mong chờ những người giúp đỡ đưa thi thể bà mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng, trong điều kiện vô cùng khó khăn. Hy vọng duy nhất là trời sẽ ngừng mưa, nước rút, để họ có thể an tâm tiễn biệt người thân trong yên bình.
Trong cảnh tượng tang thương đó, câu chuyện về một gia đình nhỏ đang chống chọi với cơn lũ dữ, với nỗi đau mất mát và sự tuyệt vọng vì thiên nhiên tàn khốc, để lại trong lòng nhiều người một bài học xót xa về tình người và sự sẻ chia trong những phút giây lâm chung của cuộc đời.