LŨ LỤT KINH HOÀNG – CUỘC CHIẾN VÔ HÌNH GIỮA THỜI GIAN VÀ NGƯỜI DÂN
TẤM ẢNH ẢO NÃO VỀ NƠI NƯỚC NHẬP GÂY TĂN TÁN VÀ PHẨN NỘNG
Mọi ngõ phố, làng mạc đều chìm trong vẻ tang thương, đồng ruộng trải dài chìm trong biển nước bạc vô tận. Đường làng đứt gãy, mái nhà từng sụp đổ nằm chỏng chơ, vách nhà đổ nát phản chiếu hình ảnh của một thiên nhiên khắc nghiệt. Những người dân chủ yếu là đàn ông mắt trũng sâu vì mất ngủ, phụ nữ khàn giọng vì dầm mưa, tóc bết lại vì gió lạnh hòa quyện trong nỗi đau mất mát chưa thể nguôi ngoai.
BIỂN NƯỚC DÀI DÀI, ĐƯỜNG ĐI ĐẾN CUỘC SỐNG MỚI BỊ CHE PHỦ
Trong ngày 22.11, đường vào thôn Hội Cư (xã Tây Hòa) vẫn ngập quá đầu người, nước chảy xiết làm mọi cố gắng thoát khỏi cảnh lũ lụt trở nên vô vọng. Hàng chục người dân đang cố gắng chống chọi với những ngày đêm gian khổ, nhà cửa bị cuốn trôi, tài sản bị mất trắng, thiếu thuốc men, lương thực cạn kiệt và bị cô lập hoàn toàn trong biển nước mênh mông. Đêm 19.11, nước lũ tràn về nhanh như một cơn ác mộng không thoát khỏi, họ chỉ kịp dắt díu nhau trú tạm trong căn nhà nhỏ của ban quản lý hồ chứa, nơi cuối cùng để tránh dòng nước hung dữ.
Khi chiếc ca nô cứu hộ tiến vào, bà Võ Thị Thủy (57 tuổi) bật khóc, đôi tay run rẫy vì kiệt sức. Bà nghẹn ngào: “Sập hết rồi, nhà nào cũng vậy… Không còn gì nữa. Không có gì ăn, trẻ con bệnh cả, không có thuốc. Mất trắng rồi…”. Tiếng bà hòa quyện cùng tiếng gió réo rắt làm cho nhiều người trong đoàn cứu hộ không khỏi xúc động. Nước lũ kéo dài gây ra bệnh tật. Nhiều trẻ em sốt cao không có thuốc, trong khi các bà mẹ mệt mỏi vì thiếu nước sạch và lương thực. Ông Lê Tấn Đạt (60 tuổi) thở dài, giọng yếu ớt: “Lương thực hết, nước sạch cũng nhiễm bẩn. Chăn gối, quần áo ấm… tất cả đều đã trôi theo dòng lũ”.
NƠI NGƯỜI Ở LẠI VÙNG LŨ CHẾT THÂM CỦA NỖI ĐAU ĐỚN
Trong buổi sáng 22.11, tuyến đường đến UBND xã Hòa Thịnh đông nghẹt người, những nhóm thiện nguyện, lực lượng chức năng đã phân phát từng gói mì, thùng nước tới từng nhà dân trong rốn lũ. Xã bị mất điện, không sóng điện thoại suốt nhiều ngày, khiến thông tin liên lạc bị gián đoạn nghiêm trọng. Các ngôi làng trơ trụi sau lũ hiện lên như những chứng cứ rõ ràng về hậu quả kinh hoàng. Tại thôn Mỹ Hòa, nơi cụ Nguyễn Phùng (85 tuổi) sống neo đơn, câu chuyện mới đắng lòng. Đêm 19.11, nước lũ đổ về quá nhanh, cụ không kịp thoát, tử vong ngay trong căn nhà quen thuộc. Cháu dâu của cụ, bà Võ Thị Dân (58 tuổi), nghẹn ngào kể lại: “Ai cũng lo chạy lũ, ca nô gọi không nghe… Đau đớn không gì bằng.” Căn nhà có dấu vết nước dâng sát mái, bà nhớ lại đêm đen tối đó, bà phải leo lên mái nhà chờ đợi sáng mới thoát khỏi tử thần. Ba ngày đó, bà không có nổi một giọt nước sạch. Đến khi cứu hộ đến, bà mới dám tin mình còn sống.
Các số liệu xót xa cho thấy, đến sáng 22.11, đã có 4 người lớn tuổi, mang bệnh nặng, không thoát khỏi lũ trong thôn Mỹ Hòa. Ông Trần Ngọc Đức, trưởng thôn, đau xót chia sẻ: “Xót xa quá! Tôi phải vào từng nhà có người mất để hỗ trợ.” Tại hội trường của thôn Phú Hữu, những chiếc quan tài đã được chuẩn bị sẵn, nhưng các hộ gia đình không thể vận chuyển diễn ra do đường bị ngập sâu.
Một vùng đất vốn hiếm khi ngập sâu như Hòa Thịnh, lần này nước lên chỉ trong vòng vài giờ, cuốn phăng tất cả những gì có thể. Ba ngày bị cô lập khiến người dân chạy đua giữ mạng, hết gạo sạch, hết nước sạch, phải hứng nước mưa đắp đổi qua ngày. Không ít người kiệt sức vì lạnh, thức trắng nhiều đêm vì tiếng nước ầm ầm dưới sàn nhà.
THẢ HÀNG NGHÌN TẤN HƯƠNG CHÁY TRONG CHIẾC TRỰC THĂNG
Tính đến 22.11, tổng số người chết và mất tích do mưa lũ trên toàn miền Trung đã lên tới 85 người. Trong đó, 72 người thiệt mạng, nằm rải rác từ Huế, Đà Nẵng, Gia Lai, Đắk Lắk, Khánh Hòa đến Lâm Đồng; 13 người mất tích tại Quảng Trị, Đà Nẵng, Đắk Lắk, Khánh Hòa. Các địa phương vẫn còn nhiều khu vực bị cô lập, và hàng chục nghìn trường hợp mất điện, nguồn nước sạch bị ô nhiễm nặng nề. Chính quyền các tỉnh và các tổ chức thiện nguyện đã cần mẫn huy động mọi nguồn lực để hỗ trợ người dân, trong đó Gia Lai đề nghị hỗ trợ 2.000 tấn lương thực, 3 tấn hóa chất Cloramine B, 100.000 viên khử trùng; Đắk Lắk cần hàng nghìn tấn gạo, giống vật nuôi, vật tư y tế thiết yếu. Các trung tâm dự báo cảnh báo mưa lớn còn kéo dài đến ngày 24.11, dự kiến từ ngày 25.11, mưa sẽ giảm dần.
Trong cuộc chiến không tiếng súng này, các lực lượng cứu hộ ở Đắk Lắk đang chạy đua với thời gian, tiến hành hỗ trợ toàn diện. Với tốc độ chưa từng có, các đoàn cứu trợ đã tràn vào vùng ngập sâu, chia sẻ từng phần quà, từng giọt nước dành dụm trong những ngày cô lập. Bí thư Tỉnh ủy Lương Nguyễn Minh Triết nhấn mạnh: mọi nỗ lực đều hướng tới việc nhanh chóng khắc phục hậu quả, ưu tiên phục hồi hạ tầng, sân chơi, trường học để học sinh trở lại lớp, mọi hoạt động không thiết yếu tạm dừng. Các địa phương đã làm rõ nguyên tắc “4 tại chỗ”, tập trung khắc phục nhà cửa, giao thông, vệ sinh môi trường để người dân có thể sớm trở lại cuộc sống bình thường.
TRỰC THĂNG GIẢI CỨU PHÁ VỠ RAU BUỒN – HÀNG NGÀY CHỐNG CHIẾN VÌ MẠNH LƯỢNG
Trong cuộc chiến không tiếng súng này, các trực thăng của Quân chủng Phòng không – Không quân đã hoạt động không ngừng nghỉ. Ngày 22.11, hai chiếc Mi-171 đã cất cánh từ căn cứ tại Khánh Hòa để vận chuyển nhu yếu phẩm thiết yếu vào “rốn lũ” xã Hòa Xuân, Đắk Lắk. Hàng trăm tấn hàng cứu trợ, gồm lương thực, nước uống, thuốc men, đã được chuyển đến từng nơi đang bị cô lập, góp phần đem lại hơi thở mới cho những người dân khốn khổ nhất.
Cùng lúc đó, các lực lượng quốc phòng đã thể hiện tinh thần trách nhiệm cao nhất, vượt qua mọi khó khăn thử thách, nhằm nhanh chóng đưa người dân thoát khỏi vòng vây của nước lũ. Những hình ảnh xúc động về các trực thăng chở hàng cứu trợ, về những người dân kiên cường sau những ngày chống chọi đều trở thành biểu tượng của ý chí và nghị lực vượt qua thiên nhiên khắc nghiệt. Chính các chiến sĩ áo lính, những chiếc máy bay chiến đấu âm thầm hi sinh mọi tiện nghi để giữ lại cuộc sống cho cộng đồng, đã làm rõ hơn ý nghĩa của sự hy sinh và đoàn kết trong thời khắc sinh tử này.