HIỆN TƯỢNG NHỮNG ĐÊM THỨC TRẮNG TRONG NẮNG NƯỚC LŨ: CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI DÂN Ở XÃ HÒA THỊNH
Khi dòng nước lũ bắt đầu rút, nhiều người dân xã Hòa Thịnh vẫn không khỏi bàng hoàng trước những ký ức ám ảnh về đêm dài thức trắng trong chánh điện chùa Long Quang. Trong đó, bà Trần Thị Thúy Hồng, sống ở thôn Mỹ Xuân 1, là một trong số hàng trăm người phải trải qua những ngày đêm gian khổ.
Bà Hồng kể lại, nhà bà cách chùa khoảng 200 mét. Vào ngày 19.11, nước lũ bắt đầu dâng cao, buộc bà và nhiều cư dân khác tìm nơi tránh trú. Ban đầu, họ tạm trú bên ngoài chùa, nhưng khi nước càng lên cao, buộc phải di chuyển vào trong chánh điện để tránh nguy hiểm. “Từ từ, nước kéo tới các bậc thềm. Tiếp đó là lên tới mặt sàn chánh điện. Người dân đứng chật kín trong đó. Thầy trụ trì còn phải dọn lư hương, đồ thờ rồi leo lên bàn thờ phía trước để ngồi”, bà Hồng nói.
Trong cơn lũ dữ dội, nước ngập đến chân, bà Hồng nhớ rõ cảnh tượng hàng trăm người tụ họp trong không gian hẹp, tất cả đều cố gắng tìm chỗ trú ẩn an toàn. Đến khuya, nước lại dâng cao hơn, lần này lên tới hơn một mét tính từ sàn chánh điện. Phụ nữ, trẻ nhỏ nhanh chóng leo lên bàn thờ chính, nơi đặt tượng Phật, trong khi những người mạnh khỏe phải đứng ngâm mình trong dòng nước lạnh giá. Trong hoàn cảnh đó, gia đình bà chứng kiến một sự kiện thương tâm: một cụ già qua đời, được thầy trụ trì cùng bà con đưa tạm bằng chiếc xuồng nhỏ, cột ngay cửa chùa để thuận tiện di chuyển.
Bà Hồng chia sẻ rằng nếu không có chùa ở đây, bà con chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Bà cảm kích trước tấm lòng của thầy trụ trì, người đã không quản cực nhọc, ngâm mình trong dòng nước lũ để đi lại hỗ trợ và dẫn dắt mọi người đến tạm trú trong chùa.
Trong số những người ngủ lại trong chùa còn có những phụ nữ mang thai, như chị Nguyễn Thị Ngọc Phượng. Chị nhớ lại, chị và gia đình gồm cha, chồng, con gái đã sống trong trận lũ suốt ba ngày. Ngày đầu, chị chọn sống chung với lũ tại nhà, nhưng khi nước dâng tới bụng, gia đình chị quyết định di tản sang chùa Long Quang. Chị cùng các phụ nữ khác leo lên tượng Phật lớn trong chánh điện để tránh nước. “Tôi lật đật leo lên tượng Phật ngồi, rồi mấy người khác cũng leo lên, tay cứ đu trên tay tượng. Người cứ giữ như vậy, không cử động được suốt đêm, rất đau lưng”, chị Phượng kể, mang theo bầu trời lo lắng và nỗi sợ hãi của người mang thai trong thời khắc khắc nghiệt đó.
Ngày thứ 3 của trận lũ, đoàn cứu hộ đến hỗ trợ. Chị cùng chồng và con gái được đưa ra ngoài bằng xuồng, song hành trình này đầy hiểm nguy. “Chúng tôi đi rồi quay lại chùa tìm đường khác, mãi mới tới được UBND xã. Sau đó, có đoàn cứu hộ tới, tôi mới được đưa ra ngoài. Trong lúc đó, con gái tôi vì quá sợ và lạnh, môi tím tái, có lúc ngất đi trong vòng tay cha. Tôi lo lắng nếu xuồng lật, chỉ có thể chết hết”, chị Phượng chia sẻ.
Trận lũ năm này đã để lại nhiều đau thương, nhưng cũng là bài học lớn về sức mạnh đoàn kết và lòng nhân ái của cộng đồng. Nhờ có chùa Long Quang, nhiều người dân thôn Mỹ Xuân đã được an toàn vượt qua thời khắc hiểm nghèo. Những đêm dài thức trắng trong nước lũ đã để lại trong lòng họ những ký ức không thể nào quên, như một biểu tượng của niềm tin và hy vọng vào sự sẻ chia trong cơn bão tố của thiên nhiên.