LIỆU NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT Ở XÃ HÒA THỊNH CÓ ĐỦ ĐỂ CHE DẤU CHIẾC GHE VÀ NHỮNG TÌNH YÊU THƯƠNG THƯỜNG NGƯỜI THƠƠI THƠI?

NGƯỜI HÙNG GIỮA MƯA LŨ, CỨU NGƯỜI GIỮA HẬU QUẢ ĐỈNH ĐỈNH

Khi trận lũ dữ ập về, nhiều người hoảng loạn, số phận tưởng chừng định đoạt trong dòng chảy dữ dội. Nhưng giữa lòng hoang tàn, vẫn có những người dũng cảm đứng lên, mang trên vai trách nhiệm bảo vệ cộng đồng. Anh Phan Quốc Phong (40 tuổi) chính là hình ảnh tiêu biểu của sự dũng cảm đó.

Ngày 24.11, khi mặt trời xuất hiện trở lại sau chuỗi ngày mưa lũ, những cánh đồng ở xã Hòa Thịnh, Đắk Lắk (cũ Phú Yên) hiện lên trong sắc xanh mơn mởn. Lũ đã rút đi, để lại một cảnh tượng hoang tàn: con đường làng ngập bùn, xác chết súc vật bốc mùi khủng khiếp, nhà cửa sơ xác, mái tranh đổ vỡ, tài sản bị tàn phá hoàn toàn. Trong đống hỗn loạn ấy, hình ảnh của tình người, sự sẻ chia lan tỏa ấm áp làm dịu đi nỗi đau mất mát.

Giữa hoang tàn ấy, anh Phong đã giúp đỡ bà con qua cơn hiểm nghèo bằng hành động mà sau này nhiều người gọi là nghĩa cử anh hùng. Ngay khi trời chưa kịp nắng, anh đã lặng lẽ kéo chiếc ghe cũ ra trước sân. Chiếc ghe này từng là phương tiện mưu sinh thường ngày, giờ đã méo mó, thân nứt gãy vì dòng nước cuồng nhiệt.

Anh nhớ lại đêm định mệnh: Nước tràn vào sân chỉ trong chớp mắt, cả gia đình vội vã đưa mẹ và hai con lên tầng cao để tránh lũ. Từ trên cao nhìn xuống, anh nghe rõ những tiếng kêu cứu vọng lên từ các mái nhà bị nhấn chìm trong bóng tối. Không do dự, anh và người cha 62 tuổi bắt đầu lao xuống dòng nước dữ, dùng ghe để cứu người.

Trong chưa đầy một ngày, anh đã liên tục chở người vượt qua dòng lũ cuồng nhiệt, đưa họ đến nơi an toàn. Tuy nhiên, chuyến đi định mệnh thứ sáu, chiếc ghe bị xoáy nước đánh úp khiến anh và cha bị hất văng xuống dòng sông. Trong phút chốc, họ phải vật lộn giữa dòng nước cuốn xiết, may mắn thoát chết nhưng chiếc ghe cũng bị hỏng nặng.

Anh Phong kể: “Lúc đó, tôi không nghĩ nhiều. Chỉ biết nếu không hành động, họ sẽ chết mất.” Sau cú lật ghe, mặc dù sợ hãi, anh vẫn lao vào dòng nước khắc nghiệt để cứu những người còn kẹt trong tình thế nguy hiểm.

Trong đêm lũ, mười mấy người trong gia đình, dòng họ và hàng xóm đã tìm nơi trú ẩn trong căn gác nhỏ của nhà anh. Nhờ tích trữ đủ lương thực, anh còn dùng ghe để phân phát đồ ăn, chia sẻ khó khăn với những người xung quanh.

Ông Trần Văn Quang (70 tuổi), một thương binh mất một chân, chia sẻ: “Thời điểm lũ về nhanh, tôi và con trai không kịp trở tay. Nhờ anh Phong dùng ghe cứu, chúng tôi mới thoát chết. Nếu không có cháu Phong, có lẽ giờ này cha con tôi đã không còn sống.” Ông còn nhớ rằng, thời điểm đó, “trước sự nặng nề của thiên nhiên, mạng người nhỏ bé quá. Nếu không có cháu Phong, có lẽ chúng tôi đã không qua khỏi.”

Sau lũ, nhiều người bắt đầu xây dựng lại cuộc sống, nhưng những ký ức về trận đại hồng thủy vẫn còn in đậm trong trái tim mỗi người dân địa phương. Nhà ông Quang tan hoang, mọi thứ trôi theo dòng nước, khiến ông cảm thấy mất mát lớn lao. Dù vậy, tinh thần đoàn kết và lòng tin vào ngày mai vẫn là niềm an ủi lớn nhất trong thời khắc thử thách này.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *