KHƠI DẬY NIỀM TỰ HÀO VÀ TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG QUA NHỮNG NGHỆNH CỦA BÁO THANH NIÊN!

MỖI TRANG BÁO LÀ MỘT CHUỖI KÝ ỨC GIA ĐÌNH VÀ YÊU THƯƠNG VÙNG QUÊ

Viết báo không chỉ là công việc mà còn là cách tôi lưu giữ những khoảnh khắc bình dị của gia đình và giới thiệu vùng đất miền biên cương quê nhà đến với nhiều người hơn. Mỗi bài viết trở thành một phần ký ức, một sợi dây liên kết tình cảm qua từng trang báo.

GÌN GIỮ KÝ ỨC GIA ĐÌNH QUA TỪNG TRANG BÁO

Hồi tưởng lại bài “Anh bộ đội cụ Hồ” mang đậm tình yêu rừng xanh về nhà, tôi không thể quên khoảnh khắc bố nâng tờ báo lên, nhìn thật lâu rồi mỉm cười nhẹ nhàng. Bố tôi là cựu chiến binh, sống giản dị và mộc mạc. Ông đã lồng trang báo vào khung kính, đặt trang trọng giữa phòng khách như giữ gìn điều thiêng liêng nhất. Niềm tự hào của ông có lẽ là việc xuất hiện trên mặt báo, nhưng đối với tôi, niềm vui lớn hơn là việc có thể kể lại cuộc sống giản dị của ông bằng tất cả sự trân trọng. Những ký ức gia đình được ghi lại như những “báu vật” vô giá, giúp gìn giữ tình cảm qua từng trang giấy.

Các bài viết về việc sử dụng điện an toàn, tiết kiệm của tôi lại mở ra một trang mới trong ký ức. Tôi kể về hai đứa cháu nhỏ biết tắt điện khi ra khỏi phòng, biết phân loại rác, biết nhường nhịn nhau từ những điều nhỏ nhặt nhất—những hành động giản đơn ấy phản ánh nét đẹp của nếp sống gia đình tôi. Báo Thanh Niên đã giúp những khoảnh khắc đời thường ấy trở thành những “kỷ vật tinh thần”, giữ chặt yêu thương giữa các thế hệ.

Bất chợt nhận ra rằng tình cảm dành cho gia đình chính là cách tôi học để yêu và kể về quê hương. Miền đất đỏ vùng biên, nơi tôi sinh ra, lớn lên, cùng nắng gắt, gió rừng và tình người chân chất luôn là một phần máu thịt trong trái tim tôi.

LAN TỎA NIỀM TỰ HÀO VỀ QUÊ HƯƠNG

Quê tôi nằm ở vùng biên viễn miền Đông, nơi có rừng cao su nối dài và đất đỏ bám chặt vào chân người như một ký ức không rời. Mặc dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng người dân ở đây sống chân chất, thật thà và ấm áp. Nhờ Báo Thanh Niên, những câu chuyện về quê hương ngày càng gần gũi hơn trong lòng tôi. Khi viết về Sóc Bom Bo ở Bình Phước, giờ đây bạn tôi đã biết chính xác đó là miền Đông quê tôi chứ không phải miền Tây như trước đây tưởng tượng.

Những bài viết như “Miền bụi đỏ gió rừng” giúp độc giả nhận ra vẻ đẹp bình dị của quê hương, thậm chí có người hỏi tôi: “Sóc Bom Bo là miền Đông của Phương hả? Tưởng ở Sóc Trăng, miền Tây.” Câu hỏi ấy khiến tôi cười, nhưng cũng ấm lòng vì bài viết của mình đã giúp người khác nhìn quê hương bằng một ánh mắt mới.

Trong bài “Cuộc sống hòa cùng thiên nhiên nơi vùng biên”, tôi kể về thời chưa có điện lưới quốc gia, về những bữa cơm đạm bạc mà đầy tình nghĩa. Nhờ các trang báo, hình ảnh đó trở nên sinh động và thân thương hơn trong lòng độc giả. Gần đây nhất, bài “Một thời đèn dầu, một thời điện sáng” được trao giải khuyến khích trong cuộc thi kỷ niệm 50 năm ngành Điện lực miền Nam đã giúp tôi cảm nhận rõ hơn về câu chuyện đời thường, còn đọng lại trong trái tim người đọc.

Viết về ký ức gia đình và miền đất quê hương, tôi nhận ra Báo Thanh Niên là người bạn đồng hành thầm lặng, lặng lẽ tiếp sức cho tôi và nhiều người yêu viết khác. Những trang báo ấy đã giúp chúng tôi giữ lại những điều thiêng liêng và gửi gắm những điều tốt đẹp, tin tưởng vào sức mạnh của sự chân thật.

Chặng đường viết lách còn dài, nhưng tôi luôn trân trọng từng bước đi đầu tiên mà Báo Thanh Niên đã đồng hành để tôi trở thành người kể chuyện. Tương lai, khi còn cầm bút và hướng về quê hương, tôi tin rằng tình yêu dành cho gia đình và đất mẹ sẽ còn tiếp tục lan tỏa, chạm đến trái tim của nhiều thế hệ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *