SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI CÓ ÍCH: HÀNH TRÌNH CỦA MỘT NGƯỜI NHÀ BÁO
Tôi đến với nghề báo không phải từ một ước mơ lớn hay định hướng sẵn có, mà xuất phát từ một tình cờ đầy bất ngờ. Khoảng hơn 10 năm trước, khi còn là sinh viên chuyên ngành Văn học, tôi bước chân vào tòa soạn Báo Thanh Niên với tâm thế của người mới bắt đầu: còn ngại ngần, non nớt và đôi khi bối rối trước không gian làm việc nghiêm ngặt, chuyên nghiệp. Tuy nhiên, chính trong môi trường ấy, tôi đã học cách trưởng thành qua từng ngày.
Nhờ sự chỉ bảo tận tình của các anh chị đi trước, nhờ sự hỗ trợ đầy nhân văn của Đảng ủy và Ban biên tập, tôi có cơ hội đi thực tế, viết bài, va chạm với cuộc sống và sống đúng với đam mê nghề nghiệp. Những câu chuyện, số phận và con người tôi gặp gỡ đã khiến nghề báo trở nên hấp dẫn, thi vị hơn bao giờ hết. Các câu chuyện đó, qua ngòi bút của tôi, góp phần truyền cảm hứng và niềm tin vào cuộc sống.
LÀM BÁO KHÔNG CHỈ ĐƠN THUẦN VIỆC ĐƯA TIN, MÀ CÒN LÀ CƠ HỘI GIEO NGOÀI NIỀM HY VỌNG VÀ YÊU THƯƠNG
Khác biệt của nghề báo chính là khả năng kết nối trái tim bằng sự chân thành và tử tế. Qua từng câu chuyện, tôi được tiếp xúc với đủ các mặt của cuộc sống từ người lao động nghèo giữa lòng phố xá đến các nghệ sĩ danh tiếng, từ những em nhỏ vùng cao đến các doanh nhân thành đạt. Mỗi người trong số họ đều có câu chuyện riêng, có những câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng sức mạnh lay động lòng người khi được kể lại. Những khoảnh khắc khiến tôi cảm nhận rõ nhất là khi bài viết của mình lan tỏa, chạm vào cộng đồng và nhân vật cảm thấy được thấu hiểu, cảm thông. Đó chính là lý do khiến tôi gắn bó với nghề đã nhiều năm.
Trong hành trình dài đó, tôi đã được chứng kiến những hoạt động thiện nguyện, các dự án cộng đồng mà Báo Thanh Niên hỗ trợ. Từ xây dựng cầu đường, phát quà, hỗ trợ trẻ mồ côi vì dịch Covid-19 hay mang đến niềm vui đơn giản nhưng ý nghĩa. Có lần, tôi viết về một nam sinh chạy xe ôm đêm để nuôi 4 cháu mồ côi mẹ, sau đó em nhận được nhiều sự ủng hộ từ cộng đồng, gia đình em bắt đầu có hy vọng mới. Nhìn ánh mắt em tràn đầy hy vọng, tôi hiểu rõ hơn giá trị của nghề báo không chỉ là cách kể chuyện, mà còn là cầu nối yêu thương, giúp lan tỏa lòng nhân ái.
NGHỀ BÁO DẠY CHO TÔI CAN ĐẢM VÀ TRÁCH NHIỆM
Trong bối cảnh thời đại số phát triển mạnh mẽ, nghề báo đứng trước nhiều thách thức: thông tin lan truyền nhanh, mạng xã hội ngày càng ảnh hưởng đến cách tiếp cận thông tin, và tình trạng tin giả tràn lan. Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng giá trị chân chính của báo chí vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí cần thiết hơn bao giờ hết. Người làm báo ngày nay phải nhanh nhẹn, linh hoạt và sáng tạo hơn, song không được để mất đi đạo đức, trách nhiệm và cái tâm nghề nghiệp.
Nghề báo giúp tôi có thêm can đảm để đối mặt với những câu hỏi khó, lắng nghe những tiếng nói yếu ớt, theo đuổi sự thật dù đi qua những thử thách gai góc. Từ một người thích viết, tôi học cách đi đến tận nơi, nhìn rõ, nghe kỹ và viết bằng cảm xúc chân thành, trách nhiệm. Những lần tác nghiệp trong mùa dịch Covid-19 là minh chứng rõ nhất cho điều đó. Dù phải làm việc vất vả, thậm chí có lúc về nhà khi đồng hồ đã điểm sáng, tôi không cảm thấy thiệt thòi, bởi đó là lựa chọn của những người yêu nghề chân chính.
LÀM BÁO LÀ ĐỂ GIEO HI VỌNG VÀ CHỮNG SỐNG TRONG TRÁCH NHIỆM
Niềm hạnh phúc của tôi chính là từng câu chuyện nhỏ góp phần thay đổi cuộc đời một con người, giúp hình thành chính sách, hoặc đơn giản là mang lại sự cảm thông, thấu hiểu. Trên những chuyến công tác, tôi cùng đồng nghiệp đến những vùng xa xôi, giúp đỡ cộng đồng qua những hoạt động thiện nguyện nhỏ nhưng ý nghĩa: cấp học bổng, xây cầu, tặng quà tết hay hỗ trợ người khuyết tật. Những hành động đó, dù nhỏ, đều thể hiện rõ trách nhiệm và tâm huyết của người làm báo.
Tôi luôn khâm phục các thế hệ nhà báo đi trước – những người dũng cảm, kiên trì, đã tạo dựng nền tảng cho báo Thanh Niên ngày hôm nay. Tôi tin tưởng vào sức trẻ của các bạn đồng nghiệp trẻ, những người đang từng ngày làm mới ngành báo bằng công nghệ, sáng tạo và lòng nhân ái. Nếu có cơ hội, tôi vẫn chọn nghề này một lần nữa, vì dù có những ngày mệt mỏi, những bài viết chưa đạt yêu cầu hay phản hồi khắt khe, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc. Bởi nghề báo không cần hoàn hảo, chỉ cần chân thành, trung thực – để kể những câu chuyện có thể mang đến ý nghĩa, thay đổi cuộc đời ai đó, dù chỉ một người.
Hơn 40 năm hành trình của Báo Thanh Niên chính là minh chứng của một tấm lòng nhiệt huyết, của những lần vượt qua thử thách để giữ vững phẩm chất và giá trị cao đẹp của nghề. Và tôi tin rằng, dù còn nhiều thử thách phía trước, vẫn còn rất nhiều câu chuyện đáng để kể, rất nhiều trái tim cần được kết nối, để hành trình đó luôn tiếp tục ý nghĩa và nhân văn.