BỊ MẤT ĐI NHỮNG MÓN ĂN KỶ NIỆM, BẠN CÓ DÁM HẸN CHỜ ĐỂ NHẬN LẠI CHÚNG?

THANH NIÊN – CƠN GƯƠNG ĐÁNG GHI NHỚ VỀ HÀNH TRÌNH CỦA NGƯỜI TRẺ VỚI NGHỀ VIẾT VÀ VĂN HÓA QUÊ HƯƠNG

Mỗi người trẻ đều có hành trình riêng để khám phá chính mình, và với tôi, cánh cửa ấy đã mở ra từ những món ăn thân thuộc của quê nhà và sự kết nối đặc biệt qua Báo Thanh Niên. Chính tờ báo không chỉ là nơi tôi gửi gắm những ký ức, mà còn là nơi lan tỏa những giá trị văn hóa bình dị mà tôi tự hào sở hữu.

Chính Báo Thanh Niên đã giúp tôi đưa những hương vị miền quê từ những món ăn đơn sơ như cá chuồn nướng nghệ, xơ mít xào hay ốc bươu nướng tiêu xanh vượt ra khỏi không gian gia đình để đến với bè bạn, đồng hành cùng cộng đồng độc giả khắp mọi miền đất nước. Ra đời trong vùng quê miền Trung, tuổi thơ tôi gắn bó với những hình ảnh bà mẹ giã nghệ để ướp cá, những buổi chiều đi bắt ốc bên bờ ruộng, những lần mẹ hái rau dớn tươi ngon từ khe suối. Những ký ức ấy theo tôi trưởng thành qua từng ngày tháng, vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí.

Trong những lần xa nhà đi học, đi làm, mỗi khi về quê, tôi lại nhìn thấy rõ hơn giá trị của các món ăn ấy qua bàn tay chăm sóc của mẹ. Tôi tự hỏi liệu có ai còn nhớ đến những món ăn giản dị của quê mình hay không, giữa muôn vàn món ăn nổi tiếng của các miền đất, liệu những món dân dã ấy có còn chỗ đứng trong lòng người thưởng thức?

Chính vào khoảnh khắc đó, khi đọc báo và bắt gặp chuyên mục chia sẻ câu chuyện văn hóa ẩm thực từ bạn đọc, tôi đã mạnh dạn gửi bài viết đầu tiên về món cá chuồn nướng nghệ của quê hương. Không ngờ, bài viết được đăng, mở ra một hành trình mới giúp tôi cảm nhận rõ hơn về sức mạnh của truyền tải giá trị văn hóa thông qua ngôn từ. Mỗi lần bài của tôi xuất hiện trên Báo Thanh Niên là một niềm vui, là sự tự hào về chính mình và quê hương.

Sau đó, tôi tiếp tục gửi gắm những câu chuyện về xơ mít xào, món ăn tưởng chừng đơn sơ, nhưng ẩn chứa tinh thần tiết kiệm và trân quý của người dân miền Trung, rồi đến món ốc bươu nướng tiêu xanh – món quà từ đất đai quê nhà mỗi mùa mưa. Những bài viết này đều nhận được sự quan tâm, yêu thích từ độc giả, minh chứng rõ ràng rằng những món ăn bình dị có thể trở thành biểu tượng, gửi gắm câu chuyện và con người của vùng đất.

Từ đó, tôi bắt đầu kể về rau dớn xào tỏi, món rau rừng giản dị nhưng đậm đà, mang hương vị của núi rừng vào trong từng nét chữ. Những ký ức đi hái rau bên bờ suối, bữa cơm gia đình quây quần bên đĩa rau nóng hổi trở thành cảm xúc chân thực, truyền tải trọn vẹn hơi thở của quê hương đến với độc giả qua từng bài viết. Nhiều bạn trẻ sau đó đã hỏi cách chế biến, thậm chí săn tìm rau dớn để thử sức mình, cho thấy rõ sức lan tỏa của câu chuyện văn hóa qua báo chí.

Sự đồng hành thầm lặng của Báo Thanh Niên không chỉ giúp tôi có cơ hội trở thành cộng tác viên, mà còn truyền cảm hứng để tôi tin rằng mỗi người trẻ đều có thể góp phần giữ gìn và phát huy giá trị truyền thống của quê hương qua những câu chuyện nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

Nhờ những bài viết, tôi đã nhận ra rằng kể về món ăn quê không chỉ đơn thuần là mô tả món ăn mà còn là kể câu chuyện về con người, về truyền thống kiên cường, tiết kiệm, trân quý những giá trị nhỏ bé của quê nhà. Điều đó khiến tôi càng thêm gắn bó và tự hào về nơi đã nuôi dưỡng những cảm xúc chân thành nhất của mình.

Tôi cảm nhận rõ ràng rằng, những món ăn dân dã ấy đã có thể “đi xa”, được mọi người đón nhận và trân quý. Chính Báo Thanh Niên đã trở thành cầu nối để lan tỏa những giá trị đó, giúp những hương vị quê nhà vươn xa, vượt khỏi biên giới của vùng đất nhỏ bé, gợi nhớ trong lòng người đọc cảm giác thân thương, đậm đà bản sắc Việt.

Nhìn lại hành trình, tôi hiểu rằng nếu không có Báo Thanh Niên, có lẽ những món ăn ấy mãi chỉ là ký ức trong căn bếp nhỏ của mẹ, trong lòng riêng tư của tôi. Nhưng chính nhờ tờ báo đã “chắp cánh” cho chúng bay xa, để giới thiệu văn hóa ẩm thực quê hương tới cộng đồng rộng lớn hơn.

Từ đó, tôi càng tin rằng người trẻ dù nhỏ bé, cũng có thể góp phần gìn giữ và lan tỏa những giá trị văn hóa truyền thống theo cách riêng của mình. Những câu chuyện về món ăn dân dã đã, đang và sẽ là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữ gìn bản sắc, làm phong phú thêm bức tranh đa dạng của văn hóa Việt Nam.

Với tôi, Báo Thanh Niên là một người bạn đồng hành, là nơi mang đến những cơ hội để tôi thể hiện chính mình, để những món ăn quê hương không còn chỉ nằm trong ký ức, mà còn vang vọng trong trái tim của hàng triệu người. Chính nhờ báo, tôi hiểu rõ hơn giá trị của truyền thống và tình yêu quê hương, để từ đó sống chân thành, tự hào hơn về chính mình và đất nước.

Người trẻ có thể nhỏ bé, nhưng sức mạnh của những câu chuyện nhỏ xíu về quê hương sẽ góp phần làm nên những thay đổi lớn lao. Và tôi tin rằng, chính Báo Thanh Niên đã, đang và sẽ trở thành chiếc cầu vững chắc đưa những giá trị đó đến mọi miền đất nước, để mỗi người dân đều có thể tự hào hơn về cội nguồn của mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *