BẠN ĐÃ SẴN SÀNG KHƠI NGUỒN CẢM HỨNG VÀO CHUYẾN HÀNH TRÌNH CỦA RIÊNG MÌNH CHƯA?

KHI BÁO THANH NIÊN GẠT ĐỪNG NHỮNG GIỚI HẠN, TÌNH CẢM TRỊU TIM MỌI NGƯỜI

Từ lâu, báo Thanh Niên luôn là biểu tượng của những cuộc thi ý nghĩa, những câu chuyện đời thường và cộng đồng đầy nhân văn. Nhưng lần này, tờ báo còn mở ra một sân chơi đặc biệt dành cho chính những độc giả thân thiết của mình, như một lời tri ân chân thành dành cho những ai đã đồng hành cùng báo suốt nhiều thập kỷ qua.

Cảm xúc đó khiến tôi nhận ra rằng, Thanh Niên không chỉ là nơi lắng nghe xã hội mà còn muốn thấu hiểu từng câu chuyện nhỏ bé của con người. Chính điều này đã khiến tôi – một người từng là cộng tác viên, từng có thời gian im lặng – cảm thấy lòng mình bỗng nhiên dậy sóng. Không chỉ vì ý nghĩa của cuộc thi, mà còn vì bản thân tôi muốn chia sẻ, gửi gắm đôi điều trước cột mốc quan trọng của tờ báo thân yêu đã gắn bó với chính mình.

Đó là lúc tôi nhận ra đã đến lúc kể lại những hành trình đã qua, những chặng đường dài vừa đi vừa nghỉ giữa dòng đời xuôi ngược. Đặc biệt, đó còn là câu chuyện tìm lại chính mình trong những ngày tưởng chừng như đen tối nhất, đúng lúc tôi phải đối diện với thử thách lớn lao trong cuộc đời.

NGÀY GẶP GỠ VỚI BÁO THANH NIÊN

Hành trình của tôi bắt đầu từ một ngày tháng tám khi rời miền Bắc để vào TP.HCM thi đại học. Hành trang của tôi chỉ là tuổi trẻ, hoài bão và những ẩn ức về thành phố xa lạ. Thời điểm đó, tôi trọ gần Trường tiểu học Võ Thị Sáu ở quận Gò Vấp, nơi có một sạp báo nhỏ đối diện cổng trường. Chính ở nơi ấy, lần đầu tôi biết đến báo Thanh Niên.

Thời internet còn hạn chế, đám sinh viên như chúng tôi chỉ cập nhật tin tức qua báo in và tiệm net. Mỗi sáng, khi đi ngang qua sạp báo, tôi lại dừng bước, mắt chăm chú nhìn những tờ báo xếp ngay ngắn, mùi mực in thơm lừng. Tôi bắt đầu mua từng số và cặm cụi viết bài cộng tác sau này, với mong muốn góp phần vào hành trình xây dựng tiếng nói của chính mình.

Dần dà, tôi trở thành quen với cô chú bán báo. Những ngày rảnh rỗi, tôi hay giúp cô chú kẹp báo, bán hàng, cảm giác được đồng hành cùng tờ báo đã làm tôi thêm yêu mến Thanh Niên. Nhờ đó, tôi đã bắt đầu sáng tạo và gửi những tác phẩm đầu tay, kết nối với những người bạn viết, nhà văn, nhà thơ như Trần Minh Hợp, Nguyễn Thị Kim Hòa, Nguyễn Thị Yến Linh, Hồ Huy Sơn… Những lần báo đăng tác phẩm của tôi đều để lại trong tôi những ký ức khó quên.

Chuyến hành trình này giúp tôi hiểu rõ hơn về chữ nghĩa và tình yêu đối với con chữ. Đến khi đổ bệnh, tôi rời Sài Gòn về quê, tạm gác lại mọi thứ. Năm năm ròng rã tạm thời ngưng viết, tôi mang trong lòng sự biết ơn đặc biệt với Thanh Niên – nơi đã thắp lên trong tôi niềm đam mê và khát khao sáng tạo.

TỪ NHỮNG NGÀY GẶP TRỰC TIẾP ĐẾN NHỮNG ĐÊM THÁNG TƯ

Thời gian nằm lại tại Bệnh viện K67 Cao Xanh là quãng đời tôi chưa từng nghĩ sẽ kéo dài đến vậy. Không có ai bên cạnh, ngày ngày, tôi chỉ truyền dịch, xét nghiệm và dần bị sự vô vọng rút chân khỏi tâm trí. Những chai dịch treo trên cao, tiếng đồng hồ lách tách, những giây phút trống rỗng tưởng như sẽ vĩnh viễn không kết thúc.

Trong những ngày đó, chiếc điện thoại là người bạn duy nhất, giúp tôi kết nối với thế giới bên ngoài qua các trang báo, những tác phẩm cũ, những trang viết chưa từng công bố. Chính trong bệnh viện, tôi nhận ra rằng viết lách vẫn còn là một phần của chính mình, như cách để tôi giữ lại ý nghĩa cuộc sống. Những đêm trằn trọc, tôi mở ghi chú, viết vội những ý nghĩ vụn vặt, để cảm thấy mình vẫn còn tồn tại, vẫn còn sống.

Rồi trong những phút giây đau đớn, tôi chợt nhớ đến Thanh Niên – nơi tôi từng gửi gắm những sáng tác đầu đời. Tôi gửi lại những bài thơ, những truyện ngắn, như thể gửi gắm niềm tin và hy vọng nhỏ bé rằng, qua những câu chữ đó, tôi còn có thể đến gần hơn với cuộc sống và chính mình. Những đêm không ngủ, viết lách trở thành cách tôi chống chọi với nỗi đau và tận hưởng cảm giác còn có thể cảm xúc.

TỪ CƠN ĐAU ĐẾN NIỀM ĐAM MÊ

Nhờ những đêm trắng nơi bệnh viện, tôi đã trở lại với con đường viết lách của riêng mình. Nhờ chiếc điện thoại cũ, tôi tìm lại được lối thoát, làm lành với Thanh Niên – báo bạn thân nhiều năm. Chính thanh xuân của tôi, những ký ức cũ, những ngày tháng khó quên, đều in đậm trong từng trang viết gửi về nơi ấy.

Vươn qua tất cả thử thách, tôi nhận ra rằng báo Thanh Niên đã trở thành phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Khi còn trẻ, đó là người bạn đồng hành, khi yếu đuối, đó là chốn gọi về cảm xúc. Và khi viết lại từ những vết thương, tôi biết chắc chắn rằng chính tờ báo đã giúp tôi bước tiếp, vượt qua những giới hạn của bản thân.

CUỘC THI VỚI THANH NIÊN, NƠI VĂN HÓA GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Cuộc thi Thanh Niên không chỉ là nơi thể hiện cảm xúc qua từng con chữ, mà còn là nơi kết nối những trái tim đồng cảm. Đối với tôi, đó là cơ hội để gửi gắm câu chuyện của chính mình, vượt qua giới hạn của bản thân và để thấy rằng, dù cuộc sống có ra sao, vẫn còn những con đường để bắt đầu lại.

Tôi biết ơn Thanh Niên vì đã tạo điều kiện để những sáng tác đầu tiên của mình được công bố, để tôi có cơ hội kể lại câu chuyện của chính mình. Ai cũng có thể có một câu chuyện dài hay ngắn gắn bó với tờ báo này. Và tôi hy vọng rằng, trong tương lai, những tờ báo đã từng là kí ức của nhiều thế hệ như Thanh Niên Tuần San sẽ trở lại, trở thành nguồn cảm hứng, nơi bắt đầu những hành trình mới cho bất kỳ ai cần một điểm tựa.

Ở đó, cuộc sống vẫn luôn mở ra những khả năng, và mỗi câu chuyện đều có thể trở thành động lực để ta tiếp tục bước tiếp. Thanh Niên không chỉ là một tờ báo, mà còn là cầu nối của yêu thương, của niềm tin và hy vọng để bất kỳ ai cũng có thể bắt đầu lại từ chính những con chữ nhỏ bé.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *