BÍ ẨN ĐẰNG SAU NHỮNG LỜI CUỐI “ĐI CHẬM THÔI BÁC TÀI ƠI” KHI GẦN CHỐN TỬ THẦN XẢY RA?

NGƯỜI EM GÁI THIỆN NGUYỆN CHẤN ĐỘNG TRƯỚC VỤ TAI NẠN LÀNH LÙI ĐAU ĐỚN
Sáng 28/12, Phan Phương Thảo (SN 2006) vội vã rời Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức (Hà Nội) trở về nhà ở phường Bắc Giang, Bắc Ninh để lo hậu sự cho chị gái Phan Trung Anh (SN 1995), nạn nhân tử vong trong vụ tai nạn thảm khốc tại Lào Cai. Dù tay còn bó bột, đầu quấn băng vì những chấn thương chưa lành, Thảo vẫn túc trực bên linh cữu chị, không rời nửa bước.
Trong những ký ức đau thương, Thảo nhớ về chuyến xe thiện nguyện, chuyến đi cuối cùng Chị gái đã cùng đồng hành. Khi kể lại vụ tai nạn, cô gái không ngăn nổi xúc động: “Em chỉ nhớ có một khúc cua xe đi rất nhanh, mọi người trong xe đều nói ‘đi chậm thôi bác tài ơi’. Sau khúc đó, em không còn nhớ gì nữa. Theo lời các nhân chứng, em bị văng ra ngoài khi tai nạn xảy ra. Khi mở mắt ra, em thấy mọi người đang sơ cứu cho mình.”
Thảo kể lại khoảnh khắc khó quên đó trong trạng thái choáng váng và bàng hoàng: “Trong lúc tỉnh táo, em liên tục hỏi mọi người chị Trung Anh ở đâu. Mọi người không ai trả lời, khi đó em biết chị đã không còn nữa.”
Chị gái của Thảo, Phan Trung Anh, là giáo viên mầm non, từng công tác tại Hà Nội rồi chuyển về Bắc Ninh. Trong mắt gia đình và đồng nghiệp, chị là người sống trách nhiệm, hòa đồng, luôn sẵn sàng tham gia các hoạt động thiện nguyện, đồng thời cũng là người chị mẫu mực.
Trước chuyến đi thiện nguyện ngày 26/12, Ban đầu chỉ có chị Trung Anh đăng ký, nhưng tối hôm trước, chị gọi điện báo còn trống một chỗ. Quân, trưởng đoàn, đã rủ Thảo đi cùng. Không chút do dự, cô gái trẻ sửa soạn đồ đạc, lên xe vào đêm khuya để chung bước hành trình đầy ý nghĩa.
Chuyến đi bắt đầu khi xe xuất phát từ Hà Nội vào khoảng 23h và xuyên đêm đến Trạm Tấu vào sáng hôm sau. Đến điểm trường tại Lào Cai, thời tiết u u, tầm nhìn hạn chế khiến chuyến hành trình trở nên nguy hiểm hơn. Trong khoảnh khắc trước vụ tai nạn, Thảo còn nhớ lời nhắc của lái xe: “Sắp đến rồi, còn khoảng 6km nữa thôi,” như một lời cảnh báo cuối cùng.
Sau tai nạn, Thảo được sơ cứu ban đầu rồi chuyển đến Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức để điều trị các chấn thương. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên cô gái làm là gọi điện cho gia đình. Ngày hôm đó, gia đình Thảo đã có mặt tại hiện trường để lo hậu sự cho người chị thân thương, còn cô tiếp tục chiến đấu với những vết thương trong bệnh viện.
Phan Trung Anh là người phụ nữ nhiệt huyết, trách nhiệm và yêu thương cộng đồng. Trong suốt hai năm gắn bó với các hoạt động thiện nguyện, chị luôn để lại ấn tượng về một người chị mẫu mực. Cái chết đột ngột của chị đã để lại nỗi đau lớn trong lòng người thân, đặc biệt là người em gái còn rất trẻ.
Chuyến đi thiện nguyện lần thứ hai của Thảo cùng đoàn vào ngày 27/12 đã trở thành một ký ức đau buốt, ám ảnh cô gái trẻ mãi không nguôi. Nhìn lại, đó không chỉ là một vụ tai nạn, mà còn là sự mất mát lớn lao, cướp đi sinh mạng của chị gái thân yêu và làm thay đổi cuộc đời của Thảo mãi mãi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *