BỨC TRANH LỊCH SỬ TRÊN BIỂN CẢ, NƠI CON TÀU C235 MÃI MÀ KHÔNG PHỤC VỤ GIÁ TRỊ BÍ ẨN MÀU NHIỆM

HÀNH TRÌNH ĐEN MINH TRÊN BIỂN CỦA TÀU C235: BIẾN CỐNG NHIỆM THỦ THÁCH THỨC THÀNH HÒA BÌNH

THƯƠNG BINH VÀ LIỆT SĨ TRÊN ĐẢO ĐÁNH CHẤM BỨC TRANH CHIẾN TRANH

Vào tháng 3 năm 1968, con tàu không số với mật danh C235 bắt đầu chuyến đi định mệnh trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển để vận chuyển vũ khí hỗ trợ chiến trường miền Nam. Khi đến Hòn Hèo, sau khi thả hàng, tàu bị địch phát hiện, buộc phải rút lui để bảo toàn bí mật. Trong cơn hỗn chiến dữ dội, địch hơn hẳn về lực lượng, tàu C235 đã liên tiếp bị bắn đuổi bởi 7 tàu chiến cùng 3 máy bay. Đạn dược trút xuống, 5 chiến sĩ hy sinh, nhiều người bị thương. Khi còn cách mũi Bà Nam chừng 100 mét, máy tàu hỏng hoàn toàn. Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh và thợ máy Ngô Văn Thứ ở lại chiến đấu tới cùng, rồi kích nổ tàu để không lọt vào tay địch. Khoảnh khắc ấy, trong biển khơi, một cột lửa bùng lên, tiếng nổ vang vọng khắp bầu trời, đưa con tàu và những người lính anh dũng xuống đáy nước, để lại một hành trình bi tráng và bất tử.

NGƯỜI GÁC SỬ BÊN BIỂN VÀ KÝ ỨC VÔ CÙNG

Trong ngày tưởng niệm, ông Lê Đức Hương (71 tuổi) từ P.Đông Ninh Hòa, Khánh Hòa, luôn có mặt bên bia tưởng niệm, thắp nhang cho các chiến sĩ đã hy sinh. Ông kể lại, năm 1985, trong lúc khai hoang gần bờ biển, ông phát hiện những mảnh vỡ của con tàu, cùng súng ống, mũ, dép bộ đội văng vãi. Nhận biết đây là tàu quân sự chứ không phải tàu buôn như mọi người nghĩ, ông đã lập một miếu nhỏ để thờ cúng, ghi nhớ sự hy sinh của các chiến sĩ. Với kinh nghiệm và cảm nhận tinh tế, ông xác định nơi có mảnh vỡ nằm cách bờ hơn 100 mét khi thủy triều xuống. Suốt nhiều năm, ông âm thầm gìn giữ ký ức, đến khi các cán bộ Hải quân xác nhận đây chính là tàu C235, ông mới vỡ òa trong cảm xúc xúc động. Ông mong muốn thế hệ trẻ không quên, coi đó là bài học về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.

TÀU C235 VÀ HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ

Tàu C235 là biểu tượng của tinh thần hy sinh quên mình trong cuộc chiến tranh. Chuyến đi thứ nhất năm 1968 mang theo 16 tấn vũ khí, đã thành công thoát khỏi sự phục kích của địch. Tuy nhiên, chuyến đi cuối cùng của con tàu, vào ngày 1.3.1968, đã trở thành trận chiến định mệnh. Dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh, 13 chiến sĩ đã anh dũng hy sinh trong vòng tay biển cả. Thuyền trưởng Vinh mới 35 tuổi, sau đó được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, và tên anh cũng được đặt cho một đảo ở quần đảo Trường Sa – đảo Phan Vinh, như một biểu tượng của lòng quả cảm. Năm 1993, bia tưởng niệm các liệt sĩ được dựng lên tại Hòn Hèo, và năm 2014, chính quyền công nhận nơi đây là di tích lịch sử cấp quốc gia, ghi dấu một huyền thoại bất tử. Nhiều mảnh vỡ của tàu, trong đó có thân tàu bị văng lên núi Bà Nam, đã được dân lành gom lại, góp phần giữ gìn ký ức thiêng liêng này.

NIỀM TỰ HÀO VÀ TRÁCH NHIỆM TRUYỀN THỪA

Hình ảnh những chiến sĩ hy sinh trên biển, những câu chuyện về hành trình kiên cường của tàu C235 ngày càng trở nên sâu đậm trong lòng cộng đồng. Những người như ông Hương không chỉ là người giữ gìn di tích, mà còn là cầu nối truyền tụng về lòng quả cảm, về ý chí quyết tử cho tổ quốc. Đối với ông, niềm tự hào lớn nhất là thế hệ trẻ hiểu rõ giá trị của hòa bình, để từ đó giữ gìn và phát huy truyền thống của cha ông. Những chiến công còn mãi trong ký ức, như một lời nhắc nhở, rằng hòa bình không dễ có, và sự hy sinh của những người lính trên biển đã góp phần tạo nên ngày mai tươi sáng hơn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *