BÍ MẬT GIỮA CƯỜI VÀ CẦU NGUYỆN CỦA CỤ ÔNG 73 TUỔI KHI ĐỐI MẶT VỚI THIẾU HỤT SỨC KHỎE!

TỪ CHỐI SỐNG CHUNG VỚI CON TRAI, KHÔNG CHỌN VIỆN DƯỠNG LÃO, BÀI HỌC VỀ SỰ CHO PHÉP CỦA TUỔI GIÀ

Ở tuổi 73, tôi đã nghỉ hưu được 13 năm, mỗi tháng nhận lương hưu 4800 NDT (khoảng 18 triệu đồng). Sáu năm trước, vợ tôi qua đời, từ đó tôi sống một mình. Lúc đó, sức khỏe còn khá ổn, tôi tự lo được việc giặt giũ, nấu cơm, mặc dù thỉnh thoảng vẫn cảm thấy trống trải. Tuy nhiên, theo thời gian, thể lực giảm sút rõ rệt. Mỗi lần ra ngoài mua đồ ăn, tôi phải dừng lại nhiều lần giữa đường để nghỉ, về đến nhà đã thở hổn hển. Tôi sống ở tầng 3 của khu nhà 6 tầng không có thang máy. Hồi trẻ, tôi xách bao gạo 15 kg lên cầu thang còn nhanh nhẹn, còn giờ thì mỗi bước đi, tay không cũng đã cảm thấy nặng nề, chân như đổ chì, phải nghỉ giữa chừng.

Sau nhiều lần cân nhắc, tôi quyết định không ràng buộc bản thân với con trai hay viện dưỡng lão. Tôi nhận ra, điều tôi mong muốn nhất là sống thoải mái, dễ chịu. Khi không còn khả năng tự lo cho bản thân, tôi chủ động hỏi con trai cho tôi về sống chung để đỡ phần vất vả trong việc ăn uống và sinh hoạt. Con trai tôi ngay lập tức đồng ý và đón tôi về sống cùng. Tuy nhiên, sau một thời gian chung sống, những bất đồng nhỏ dần tích tụ, khiến tôi cảm thấy không còn phù hợp. Chỉ sau chưa đầy nửa tháng, tôi quyết định rút lui và chuyển đến viện dưỡng lão.

Trước đây, tôi vẫn nghĩ viện dưỡng lão là nơi dành cho người già cô đơn, không có con cái chăm sóc. Nhưng chính trải nghiệm vào đó đã khiến tôi thay đổi quan điểm. Tôi cảm thấy lòng nặng trĩu nỗi buồn khi phải sống trong môi trường mới, nơi có quy định giờ giấc nghiêm ngặt, khác hẳn với lối sống tự do của tôi. Thức dậy muộn, bỏ lỡ bữa sáng, đành ăn mì gói chống đói rồi cảm thấy mệt mỏi, buổi chiều lại ra ngoài mua đồ lặt vặt, tối đến lại bỏ lỡ bữa. Không khí chật chội, ồn ào trong phòng 6 người khiến giấc ngủ của tôi trở nên chập chờn. Chỉ sau một tháng, tôi đã quyết định rời viện để trở về nhà cũ.

Tình cờ, tôi biết căn hộ đối diện đã được cho thuê. Người thuê là đôi vợ chồng trẻ từ quê lên thành phố, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Người vợ phải chăm con nhỏ 2 tuổi ở nhà, nên thu nhập rất hạn chế. Tôi đề nghị trả họ 2000 NDT mỗi tháng để giúp đỡ một bữa cơm, dọn dẹp, giặt giũ. Họ đồng ý ngay, xem như đây là khoản hỗ trợ đáng kể.

Sống gần nhau như vậy, việc hỗ trợ trở nên dễ dàng và thuận tiện hơn nhiều. Chỉ cần tranh thủ lúc con ngủ trưa, người vợ có thể sang giúp tôi trong vòng hai đến ba tiếng. Cuối tuần, họ còn mang con nhỏ đi cùng để làm việc nhà cùng tôi. Tôi rất thích trẻ con, thường chuẩn bị bánh kẹo, đồ chơi nhỏ để vui đùa, và mỗi lần bé gọi tôi là “ông ơi” bằng giọng ngọt ngào, lòng tôi lại ấm lên. Tôi đã đề nghị họ cứ làm lâu dài, mỗi năm sẽ tăng 100 NDT tiền công, và khi tôi qua đời, tôi sẽ để lại cho họ 100.000 NDT như một món quà tri ân. Suy nghĩ này giữ cho họ chăm sóc tôi chu đáo và cuộc sống tuổi già của tôi trở nên ổn định hơn.

Lựa chọn sống cạnh gia đình, giúp đỡ lẫn nhau, khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn rất nhiều so với việc sống chung trong viện dưỡng lão. Dù mỗi tháng phải trả 2000 NDT, nhưng tôi tin rằng tâm trạng yên bình, thoải mái mới là điều quan trọng nhất ở tuổi già. Buồn bực, bệnh tật không khí trong lành, không khí tích cực sẽ giúp tôi phòng tránh bệnh tật sớm hơn, giảm thiểu chi phí thuốc men trong tương lai. Khoản tiền bỏ ra là xứng đáng cho sự yên tâm và sự bình yên trong tâm hồn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *