CUỘC SỐNG CỦA CÔNG NHÂN TRONG “SIÊU PHƯỜNG” BÌNH DƯƠNG: MƠ ƯỚC GIẢI THÁI TRONG NHỮNG PHÒNG TRỌ HẸP BÁN
Vào cuối tháng 1 năm 2025, chúng tôi đã vượt hàng chục cây số để ghi nhận cuộc sống của những công nhân tại các khu công nghiệp trong “siêu phường” Bình Dương sau khi được sáp nhập vào TP.HCM. Qua đó, những hình ảnh chân thực về cuộc sống mưu sinh và những ước mơ đang bị trì hoãn của hàng nghìn lao động hiện lên rõ nét.
Khu công nghiệp VSIP 2 vào buổi chiều cuối tuần trở nên yên ắng khác hẳn ngày thường. Những dòng người, chủ yếu là công nhân tăng ca, đã rời khỏi dây chuyền để trở về phòng trọ nghỉ ngơi hoặc chăm sóc con cái. Trong không khí tĩnh lặng ấy, chúng tôi tìm đến những căn phòng trọ nhỏ bé, nơi những người công nhân gắn bó hàng tháng trời để mưu sinh.
Trong số đó có chị Dương Kim Mân, 27 tuổi, quê An Giang, người đã theo chân chị họ từ quê lên Bình Dương tìm việc cách đây 3 năm. Sau khi ra trường, chị chọn nghề làm công nhân với mong muốn có thu nhập ổn định, dù thu nhập ở quê chỉ khoảng 5 triệu đồng mỗi tháng. Công việc tại một xưởng sản xuất thiết bị đuổi chuột trong khu công nghiệp giúp chị có lương cơ bản 5,7 triệu đồng cộng phụ cấp hơn 7 triệu đồng mỗi tháng, còn tăng ca thì tính thêm 45.000 đồng mỗi giờ.
Chị Mân chia sẻ, tăng ca là điều cần thiết để đủ sống. Hiện tại, vợ chồng chị còn hoãn kế hoạch sinh con vì gánh nặng kinh tế. Phòng trọ của chị rộng khoảng 15 m2, được sắp xếp gọn gàng, tuy nhỏ xíu nhưng ấm cúng với bức ảnh cưới treo ngay trên tường. Chị tâm sự: “Chưa nghĩ đến chuyện sinh con, vì làm chưa có dư. Sinh ra không đủ chi phí, lại khổ cả mình lẫn con.” Mỗi tháng, chị dành dụm khoảng 5 triệu đồng, gửi về quê cho cha mẹ 2 triệu, và chờ ngày có đủ tiền để về quê sinh sống.
Chỉ cách đó chưa đến một km, chúng tôi gặp anh Lý Nhật Di Anh, 29 tuổi, quê Đồng Tháp, người đã gắn bó với TP.HCM hơn 8 năm. Những ngày đầu, anh chỉ mang vỏn vẹn 100.000 đồng trong túi, đợi chờ cơ hội trong nghịch cảnh. Sau những thất bại ban đầu, anh buộc phải chạy xe ôm, làm “thợ đụng” để kiếm sống. Phòng trọ của anh là một căn nhà nhỏ, giá 1 triệu đồng mỗi tháng, chủ bao điện nước, rách nát nhưng vẫn là tổ ấm tạm bợ để anh vượt qua những ngày tháng khó khăn.
Ánh đèn trong phòng đã cháy gần một tuần, bóng tối trù phú bủa vây, nhưng anh không có thời gian thay bóng. Vẫn đều đặn đi làm để lo cho bản thân, anh còn lẻ bóng chưa có ý định lập gia đình. Anh tâm sự: “Mình phải cố gắng chứ về quê không biết làm gì để sống.” Mỗi năm, anh chỉ về quê một lần, mong một ngày đủ vốn để về quê hẳn, rời xa cuộc sống tạm bợ nơi đô thị.
Trong những căn phòng nhỏ chỉ rộng khoảng 15 m2, người công nhân chiến đấu từng ngày để vượt lên số phận. Những giấc mơ về gia đình, về cuộc sống “dư dả” hay về quê hương vẫn còn dang dở. Họ vẫn trả lời bằng những câu nói thẳng thắn: “Chưa có đủ tiền, sinh con hay lấy vợ chưa nghĩ đến,” hay “Chỉ mong đủ tiền để về quê, rồi tính tiếp.”
Nơi những người công nhân này sống, trong những căn phòng trọ tối tăm, chật chội, vẫn âm thầm chứa đựng ước mơ và nỗ lực từng ngày. Đối diện với thực tế khó khăn và thiếu thốn, họ vẫn mong chờ một ngày không xa, có thể giải phóng khỏi vòng luẩn quẩn của cuộc sống tạm bợ, để bắt đầu một cuộc đời mới.