CỤ BÀ 91 TUỔI KIỆN CON TRAI SAU KHI TIỀN TÍCH CỰC CẢ ĐỜI BỊ SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH KHÔNG RÕ RÀNG
Trong một vụ việc gây chấn động dư luận Trung Quốc, một cụ bà 91 tuổi tại Thâm Quyến đã quyết định đưa con trai ra tòa để đòi lại số tiền tích góp cả đời của mình sau nhiều năm không rõ nguồn gốc. Động thái này càng khiến giới truyền thông chú ý khi các hình thức giao dịch và quan hệ gia đình bị đặt nghi vấn về tính pháp lý và đạo đức.
Theo hồ sơ của tòa án, từ năm 2018 đến 2021, do tuổi cao sức yếu và không còn khả năng tự quản lý tài sản, cụ bà họ Lữ đã nhiều lần chuyển tổng cộng hơn 9 triệu NDT (tương đương khoảng 33 tỷ đồng) vào tài khoản của con trai là ông Lữ Nguyên để nhờ giữ hộ. Số tiền này, bao gồm cả tiền bán căn nhà tại Bắc Kinh, được mô tả là quan hệ ủy thác bảo quản chứ không phải hành vi tặng hay cho vay.
Trong quá trình quản lý số tiền này, ông Lữ Nguyên cùng vợ là bà Vương Lan đã sử dụng vào các mục đích khác như trả nợ thế chấp, chi tiêu sinh hoạt hàng ngày, sửa chữa và trang trí nhà cửa. Tuy nhiên, vào tháng 7/2022, bà Vương Lan qua đời, để lại trong di chúc phần tài sản gồm 50% quyền sở hữu căn nhà cùng hơn 3 triệu NDT (khoảng 11 tỷ đồng) tiền gửi cho chị gái Vương Hạnh, phần còn lại thuộc về ông Lữ Nguyên.
Phát hiện số tiền đã gần như bị sử dụng hết, cụ bà Lữ đã khởi kiện con trai, yêu cầu hoàn trả toàn bộ hơn 9 triệu NDT. Bà cũng đề nghị Vương Hạnh chịu trách nhiệm liên đới trong phần tài sản thừa kế. Trong khi đó, phía Vương Hạnh cho rằng khoản tiền này là tài sản tặng, không có nghĩa vụ hoàn trả.
Tòa án Phúc Điền, thành phố Thâm Quyến, sau khi xem xét toàn bộ chứng cứ và lời khai các bên, kết luận rằng không có giấy tờ vay mượn hay thỏa thuận cho vay nào liên quan đến số tiền này, và cả hai bên đều không thừa nhận việc tặng trao tài sản. Dựa trên các bằng chứng và tình tiết thực tế, tòa xác định quan hệ giữa cụ bà và con trai là giữ hộ chứ không phải cho tặng hay cho vay, đồng nghĩa rằng ông Lữ Nguyên có trách nhiệm quản lý, bảo vệ tài sản của mẹ.
Khoản tiền đã bị sử dụng cho mục đích sinh hoạt chung của gia đình, do đó, tòa đã ra phán quyết buộc ông Lữ Nguyên phải hoàn trả toàn bộ số tiền trên cho cụ bà. Đồng thời, Vương Hạnh cũng phải chịu trách nhiệm liên đới trong phần tài sản thừa kế mà cô đã nhận từ bà Vương Lan.
Vụ việc này đã thu hút sự chú ý lớn của dư luận Trung Quốc, trở thành bài học cảnh tỉnh về những rủi ro pháp lý đối với các người cao tuổi khi chuyển giao tài sản cho con cháu mà không thiết lập các thỏa thuận pháp lý rõ ràng để tránh các tranh chấp về sau.