MẮC KẸT GIỮA ĐỨA CON RỂ VÀ ĐÁP ĐỀN TỪ GIA ĐÌNH TRUYỀN THỐNG
Tôi đã cưới vợ được hơn bốn năm, cuộc sống hòa hợp với gia đình vợ, đặc biệt là với bố mẹ. Bố vợ tôi là người sống tiết kiệm, luôn cân đo đong đếm từng đồng tiền kiếm được. Ông hay nhấn mạnh rằng việc làm ra tiền không dễ dàng và tiết kiệm từng xu là điều quan trọng nhất.
Ngày cuối cùng của năm cũ, đúng sáng 24 Tết, ông gọi tôi chở ra chợ hoa để chọn cây quất ngày Tết. Tôi vui vẻ đi cùng ông, mong muốn giúp đỡ và góp phần chuẩn bị cho ngày Tết đoàn viên. Tại chợ, ông đi quanh xem xét từng cây, cuối cùng chọn được một cây quất rất to, tán rộng và quả trĩu tràng. Tuy nhiên, tôi nhận thấy cây quá lớn, không thể để vừa cốp xe sedan của mình.
Tôi đề nghị thuê dịch vụ vận chuyển, tự trả vài trăm nghìn để tránh gây bẩn xe. Nhưng ông xua tay, bảo phí tiền, vì với cốp rộng và ghế gập xuống, có thể nhét cây vào rồi về nhà trong vòng chưa tới vài chục phút. Dù không thoải mái, tôi đành chấp nhận theo ý ông, trong lòng còn chút lo lắng về việc cây có thể làm bẩn xe hay gây trầy xước.
Mấy người trong chợ giúp bê cây quất lại gần xe, tôi định chuẩn bị bạt chống bẩn, nhưng mọi thứ diễn ra nhanh quá. Cành quất quẹt vào cửa xe phát ra tiếng “rẹt”. Tôi giật mình, tim như rơi xuống đáy lòng vì lo sợ. Trong bối cảnh chợ đông đúc, cảm giác ngượng ngùng vì để bố vợ nén cây lớn vào cốp xe làm tôi cảm thấy khó xử. Kết quả, cây quất đặt trong cốp, khiến tôi cảm thấy cực kỳ thất vọng khi nhìn chiếc xe có vết xước dài.
Bố vợ tôi bảo xước chút ít không sao, vì xe đi lại nhiều lần cũng sẽ va chạm. Tôi gật đầu đồng tình, trong lòng vẫn âm ỉ cảm giác tiếc nuối, nhất là vì vết trầy xước rõ ràng. Lúc về, tôi tranh thủ đưa xe đến gara quen để sửa chữa nhưng không thể làm ngay vì dịp Tết, phải chờ đến sau mùng 6, mất ít nhất vài triệu đồng và phải đợi sơn sửa lâu hơn. Tiếc tiền của, tiếc thời gian và cả sự cẩn trọng của mình khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tối hôm đó, khi cây quất đặt giữa sân nhà vợ, ai cũng khen đẹp. Tôi lại nhớ đến vết xước trên xe, lòng cảm thấy trĩu nặng. Vợ tôi an ủi, bảo rằng đó là xui xẻo ngày Tết, đừng để bụng, chỉ cần giữ cho vui vẻ, mọi thứ rồi cũng qua. Trong lòng tôi, dù muốn thể hiện sự quyết đoán, nhưng thực tế lại phải nhường nhịn để giữ hòa khí. Tuy nhiên, tôi cũng thầm nghĩ rằng nếu tôi dũng cảm hơn trong việc phản đối, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Mỗi lần nhìn thấy vết xước đó, tôi đều tự hỏi giá như hôm đó mình dứt khoát hơn, dám nói “Không” rõ ràng hơn, thì liệu mọi chuyện đã không đi theo hướng này. Giờ đây, tôi nhận ra rằng sự im lặng để giữ hòa khí đôi khi lại khiến chính mình thiệt thòi hơn.