LÀM THẾ NÀO ĐỂ TĂNG CƯỜNG TÍNH NỮ ĐỂ TRỞ NÊN PHẦN CỦA XÃ HỘI?
Gần đây, một bài đăng trên Threads thu hút hàng nghìn lượt tương tác chỉ với câu hỏi đơn giản: “Làm sao để rèn luyện để trở thành người có tính nữ cao?” Người đăng chia sẻ cô ngưỡng mộ một influencer vì “năng lượng dễ thương, duyên dáng”, và dù mặc đồ freestyle vẫn toát ra vẻ nữ tính. Câu hỏi này nhanh chóng khiến cộng đồng tranh luận sôi nổi.
Một số ý kiến khuyên nên tập nói chuyện nhẹ nhàng, ăn mặc thanh lịch, giữ phong thái dịu dàng và luôn mỉm cười. Ngược lại, nhiều người phản biện rằng việc ép mình trở nên “mong manh”, “dịu dàng” là điều không cần thiết. Tại sao một người phụ nữ có cá tính mạnh mẽ, tự lập lại không thể được coi là nữ tính?
Trong những năm gần đây, các cụm từ như “tính nữ cao”, “năng lượng nữ tính” hay “vibe phụ nữ trưởng thành” xuất hiện tràn lan trên mạng xã hội. Chúng được xem như những kỹ năng có thể rèn luyện: cách ăn mặc, cách cư xử, trang trí nhà cửa hay xây dựng phong cách sống.
Tuy nhiên, sự lặp đi lặp lại không có định nghĩa rõ ràng khiến khái niệm này dễ trở thành chuẩn mực ẩn. Mỗi người tự đặt câu hỏi: Mình đã đủ nữ tính chưa? Có cần thay đổi để phù hợp hơn? Liệu việc thích mặc đồ oversized, đi sneaker hàng ngày hay không dùng mỹ phẩm có làm mất đi nữ tính của tôi?
Điều đáng suy ngẫm là khái niệm “tính nữ” không phải là bản chất cố định. Trong thực tế, nó là hệ quả của các chuẩn mực văn hóa xã hội, luôn thay đổi theo thời gian, không gian và bối cảnh lịch sử. “Tính nữ” bao gồm những đặc điểm thẩm mỹ, cảm xúc và trải nghiệm sống do xã hội hình thành và duy trì qua các thế hệ.
Ở phương diện khoa học xã hội, “tính nữ” không đơn thuần là thuộc tính sinh học. Nó là một hệ thống biểu đạt, thể hiện qua hành vi, giá trị và dấu ấn văn hóa. Khi xem xét theo lý thuyết của các nhà nghiên cứu như Peter Berger và Thomas Luckmann, các đặc điểm này được kiến tạo, hình thành qua quá trình tương tác và truyền đạt trong xã hội, không phải là đặc điểm bẩm sinh.
Từ góc nhìn này, “tính nữ” mang tính lịch sử, không cố định, và có thể được thay đổi theo từng giai đoạn, từng cộng đồng. Trong các xã hội truyền thống, tính nữ thường gắn liền với vai trò hi sinh, nhẫn nhịn, chăm sóc gia đình. Trong xã hội hiện đại, các phẩm chất như tự lập, độc lập, lãnh đạo cũng đã được công nhận là biểu hiện của nữ tính.
Đặc biệt trong nghệ thuật, tâm lý học hay triết học, “tính nữ” không phải là một phong cách hành vi mà còn là năng lượng nội tâm. Theo Carl Jung, nguyên mẫu tâm lý là những khuôn hình đại diện cho những đặc điểm chung của con người xuyên suốt lịch sử văn hóa. Các nguyên mẫu như “Người Tình”, “Nữ Thợ Săn”, “Nữ Hoàng”, “Người Mẹ” miêu tả các dạng thức khác nhau của năng lượng nữ tính, có thể xuất hiện cùng lúc trong mỗi con người.
Một người phụ nữ có thể mang trong mình nhiều nguyên mẫu khác nhau tùy vào giai đoạn cuộc đời, cảm xúc hay trạng thái tâm lý. Người yêu có thể tràn đầy đam mê, sáng tạo; khi làm mẹ, năng lượng chăm sóc, bảo vệ sẽ nổi bật hơn. Tất cả những đặc điểm này không loại trừ nhau mà hòa quyện tạo nên một hệ thống phức hợp, linh hoạt.
Về phần nghệ thuật và sáng tạo, “tính nữ” cũng được hiểu như dòng chảy cảm xúc, trực giác. Những tác phẩm của Georgia O’Keeffe, Frida Kahlo hay Van Gogh thể hiện sức mạnh nội tâm qua đường nét, màu sắc và biểu tượng. Nó phản ánh khả năng cảm nhận, chuyển hóa trải nghiệm thành biểu đạt nghệ thuật đầy cảm xúc, không phân biệt giới tính.
Tuy nhiên, cần cảnh báo về khái niệm “tính nữ độc hại” (toxic femininity). Đây không phải là chỉ trích về nữ tính mà phản ánh những chuẩn mực khắt khe, cứng nhắc. Khi những phẩm chất như dịu dàng, hy sinh bị ép buộc thành nghĩa vụ bắt buộc, phụ nữ có thể hy sinh quyền lợi, cảm xúc, sức khỏe của chính mình để phù hợp với kỳ vọng xã hội.
Chẳng hạn, nhiều phụ nữ trẻ cảm thấy khó nói “không” hay đặt nhu cầu cá nhân lên hàng đầu vì sợ bị đánh giá là thiếu thiện chí. Trong gia đình, những lời dạy về “con gái nên nhường nhịn” hay “phụ nữ cần khéo léo” có thể tạo ra áp lực dư thừa. Trong xã hội, hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung, luôn chuẩn mực cũng khiến nhiều người cảm thấy không đủ tiêu chuẩn.
Khái niệm này đã trở nên phổ biến hơn trong phong trào đòi quyền bình đẳng và đấu tranh chống những quy chuẩn giới hạn, tiêu biểu như phong trào #MeToo. Các nhà tâm lý như Devon Price nhấn mạnh rằng nữ tính độc hại chính là hệ quả của xã hội áp đặt các chuẩn mực cứng nhắc, hạn chế khả năng thể hiện và phát triển của phụ nữ.
Thực tế, trong môi trường làm việc, các chuẩn mực này cũng nảy sinh nghịch lý. Phụ nữ thể hiện năng lực quyết đoán lại dễ bị gán mác “căng thẳng”, còn khi quá nhẹ nhàng thì lại bị coi là thiếu năng lực. Sự cạnh tranh không lành mạnh, bình phẩm ngoại hình hay ý kiến của phụ nữ cũng phản ánh một hệ thống khuôn mẫu đang hạn chế tự do biểu đạt đa dạng.
Vì vậy, vấn đề không phải là phụ nữ cần trở thành ai đó theo chuẩn mực “tính nữ cao”, mà là họ cần được tự do thể hiện bản thân phù hợp với chính mình. Khi hiểu “tính nữ” như một sự đa dạng trong cảm xúc, hành vi và giá trị, nó sẽ trở thành nguồn sức mạnh, chứ không phải chiếc bẫy vô hình.
KHI CÂU HỎI “LÀM THẾ NÀO CÓ TÍNH NỮ CAO” CÓ THỂ GÂY ÁP LỰC
Chủ đề về “tính nữ cao” tuy dễ đi vào cảm xúc, nhưng đôi khi phản ánh sự kỳ vọng quá mức của xã hội. Khái niệm này khiến nhiều người tự đặt câu hỏi về bản thân và dễ bị áp đặt bởi những tiêu chuẩn vô hình. Thực tế, nữ tính là một phạm trù đa dạng, không cần phải theo đuổi một hình mẫu duy nhất.
Làm thế nào để có tính nữ cao? Có thể câu trả lời thật đơn giản: Hãy là chính mình. Sống theo cách mà bạn cảm thấy thoải mái, hạnh phúc và tự hào. Những hình mẫu “tính nữ cao” mà xã hội hay truyền thông đề cập chỉ là một trong muôn vàn cách thể hiện nữ tính. Không ai bắt buộc bạn phải phù hợp hay chấp nhận một tiêu chuẩn nào đó để được xem là nữ tính.
Chìa khóa để sống trọn vẹn chính là cảm giác tự do, tự chấp nhận và yêu thương bản thân. Khi mỗi người sống đúng với con người thật của mình, họ sẽ tự nhiên tỏa ra sự tự tin, duyên dáng và hạnh phúc. Và như vậy, “tính nữ” sẽ trở thành một khả năng cảm nhận, biểu đạt đa dạng, thay vì một chuẩn mực cứng nhắc cần phải đạt được.