AI NGƯỜI LẠI VÀO TIẾC LỬA NHƯNG RỜI ĐI KHÔNG NGHĨ ĐẾN TRUYỀN THỐNG?

NGƯỜI HÀNG XÓM VỪA NGHĨ ĐẾN CỨU NGƯỜI VỪA YÊU THẦU NIỀM TỰ TRỌC TRONG GIÂY PHÚT NGUY HIỂM

Chậm rãi trong những giây phút sinh tử, hành động của anh Nguyễn Văn Dũng, người đàn ông vô danh đã lan tỏa một thông điệp về lòng nhân ái vô điều kiện trong cộng đồng. Trong vụ cháy dữ dội chiều 24/3 tại ngõ 218 Lĩnh Nam, Hà Nội, chính anh đã trở thành người anh hùng thầm lặng đã giúp cứu sống nhiều người mắc kẹt trong đám cháy.

Khi ngọn lửa bùng phát dữ dội từ tầng dưới, khói đen che phủ toàn bộ các tầng trên khiến nhiều người hoảng loạn, mắc kẹt mà không thể thoát ra qua cầu thang. Trong bối cảnh hỗn loạn đó, anh Nguyễn Văn Dũng, quê Ninh Bình, đã hành động không do dự. Dù chưa quen với các thiết bị hỗ trợ, anh đã leo lên mái tôn, dùng mọi dụng cụ thô sơ có thể tìm thấy để phá mái tôn, mở đường thoát hiểm cho những người đang mắc kẹt bên trong.

Anh kể lại: “Thấy cháy thì em chạy sang luôn. Không cầm gì cả, lên đến nơi phải lấy ở bên nhà thợ xây cái búa, cái chân giàn giáo để đập”. Trước sự an toàn của bản thân, anh hoàn toàn không nghĩ tới chuyện rủi ro, chỉ coi đó là trách nhiệm, là cứu lấy mạng người như cứu lấy chính anh, gia đình mình. Anh chia sẻ: “Lúc đó, nhiều người đứng nhìn, sợ không dám trèo vì nguy hiểm. Là người làm nghề sắt, quen làm việc trên cao, tôi quyết định tự hành động”.

Sau khi phá mái tôn, anh Nguyễn Văn Dũng phối hợp cùng anh Nguyễn Tiến Long – con rể chủ nhà – tạo ra lối thoát hiểm, giúp các nạn nhân leo lên mái và thoát ra ngoài an toàn. Trong quá trình đó, anh không quản ngại bỏng rát và khói độc, nhiều lần phải né tránh khói để thở. Anh giúp đỡ tổng cộng bảy người, bao gồm người già, phụ nữ và trẻ nhỏ.

Chia sẻ về khoảnh khắc quan trọng đó, anh nói: “Chui lên được là sống rồi”. Anh thể hiện tinh thần dũng cảm, dấn thân giúp đỡ những người gặp nạn mà không nghĩ tới thiệt hơn. “Không ai dám sang mái tôn, tôi phải giật cái thang, rồi leo lên. Nghề của em quen rồi, đu dây trên cao, phá mái tôn là bình thường. Thấy cháy, chỉ nghĩ cứu người thôi, như cứu bố mẹ, anh chị em”, anh tâm sự.

Dù không có trang bị bảo hộ và phải hít khói độc, anh vẫn cố gắng duy trì tinh thần, hành động cùng với đồng đội để đưa người thoát khỏi đám cháy. “Mái tôn nóng bỏng, tay rớm máu, nhưng phải đứng để cứu người. Không đứng thì không thể làm được,” anh chia sẻ.

Khi mọi việc kết thúc, anh lặng lẽ rời khỏi hiện trường, không để lại danh tính hay số điện thoại. Anh nói một cách chân thành: “Cứu xong thì em về, không cần gì đâu”. Khi chủ nhà muốn liên lạc, anh đều từ chối, bởi anh xem đó là trách nhiệm của mình, không cần cảm ơn hay ghi nhận.

Anh Dũng tâm sự: “Ông trời có mắt hết. Mình giúp được gì thì giúp thôi”. Với anh, hành động của mình chỉ như một nghĩa cử bình thường, xuất phát từ trái tim và trách nhiệm xã hội. Khi được hỏi về phản ứng của gia đình và cộng đồng sau vụ việc, anh nói: “Vui chứ, nhưng không đặt nặng. Giúp được người là vui rồi”.

Trong những phút giây ấy, hành động của anh Nguyễn Văn Dũng đã góp phần làm rõ một chân lý giản dị nhưng thiêng liêng: trong cơn nguy hiểm, vẫn còn những con người sẵn sàng bước tới, không câu nệ danh xưng, chỉ mong giữ được sinh mạng cho những người gặp nạn. Đó là hình mẫu của lòng nhân ái không cần đền đáp, một biểu tượng của tinh thần bất khuất trong những phút giây sinh tử.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *