GIEO CHỮ NƠI RẺO CAO: HÀNH TRÌNH TỪ CỦ KHOAI ĐẾN BỤC GIẢNG GIỮA NGHỊCH CẢNH SỐNG VÀ CÁI CHẾT
Sinh ra trong một bản làng nhỏ bé tại vùng cao Lai Châu cũ, cô Lường Thị Dỉu đã quen với cảnh cơ cực từ khi còn nhỏ. Những bữa cơm đạm bạc với củ khoai, củ sắn đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong ký ức của cô giáo dân tộc Thái này. Trong hoàn cảnh nghèo đói khiến cô ao ước thoát khỏi nghịch cảnh, chỉ có con đường duy nhất để vượt qua đó chính là học tập và trưởng thành từ chính sách mỏng manh của cuộc đời.
Năm 2008, nỗ lực của cô đã được đền đáp khi thi đỗ vào Đại học Khoa học Tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội, ngành Toán học. Sau khi tốt nghiệp, cô trở về quê dạy học, rồi tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ để nâng bước học trò vùng cao. Cô đã theo học Thạc sĩ ngành Toán Giải tích tại thủ đô, để có thêm kiến thức truyền cảm hứng cho học sinh của mình.
NHƯNG MỘT NGÀY ĐẦU NĂM 2024, CUỘC ĐỜI ĐÃ BỎNG DƯNG DẬY SÓNG Khi đang giảng bài, cô bất ngờ ngất xỉu vì hoa mắt, chóng mặt. Chẩn đoán ban đầu là thiếu máu, nhưng chỉ sau vài ngày, các bác sĩ tại Bệnh viện Huyết học & Truyền máu Trung ương phát hiện cô mắc Lơ-xê-mi cấp dòng tủy M2, một dạng ung thư máu đặc biệt nguy hiểm. Căn bệnh ác tính này đã đưa cô giáo trẻ vào hành trình chống chọi với hóa trị đau đớn và mỏi mệt.
Ở tuổi 34, cô còn hai con nhỏ, đứa lớn mới 5 tuổi, đứa nhỏ chưa đầy 1. Hai đứa trẻ thường xuyên ốm đau, dị ứng đạm và phải điều trị tại Bệnh viện Nhi Trung ương. Với trái tim người mẹ tràn đầy nghị lực, cô Dỉu không cho phép mình gục ngã. Cô hiểu rằng, phải sống để trở về với những đứa trẻ thơ, học trò thân yêu và mái trường nơi cô đã gửi gắm tuổi thanh xuân của mình.
Sau 4 đợt hóa trị, sức khỏe cô giảm sút đáng kể, nhưng tinh thần vẫn kiên cường. Hy vọng duy nhất của cô giờ đây là ca ghép tủy, anh trai sẵn sàng hiến tủy cho cô, nhưng chi phí ca điều trị vượt quá khả năng kinh tế của gia đình nghèo khổ.
NGƯỜI GIÁO VIÊN VÙNG CAO VÀ ƯỚC MƠ ĐƯỢC SỐNG ĐẾN CHẤM Cuộc chiến sinh tử của cô không chỉ là để giữ lấy mạng sống, mà còn là để tiếp tục chăm sóc hai đứa con nhỏ và giấc mơ trở lại lớp học. Cô khao khát được tiếp tục đứng trên bục giảng, truyền đạt yêu thương và kiến thức đến các em học sinh. Với cô, giảng dạy mang ý nghĩa như một sứ mệnh thiêng liêng, là nơi cô gửi trọn trái tim và đam mê nghề nghiệp của mình.
Gương mặt cô thoáng buồn khi trao đổi về ước mơ. “Tôi ước mình có một phép màu, để có cơ hội giành giật lại sự sống, để còn được sống bên các con, bên các học trò thân yêu của tôi,” cô chia sẻ.
Trong cuộc chiến sinh tồn, đồng hành cùng cô là lòng biết ơn vô hạn với gia đình, nhà trường, các đồng nghiệp và những tấm lòng nhân ái đã đồng hành, tiếp sức trong hành trình gian nan này. Cô gửi lời cảm ơn sâu sắc đến tất cả những người đã yêu thương và dang tay cứu giúp, đồng thời gửi gắm thông điệp đầy nghị lực: Dù giông tố có lớn đến đâu, chỉ cần cố gắng, mọi chuyện đều có thể vượt qua.
Trong giây phút đối diện với sự sống và cái chết, cô nhận ra rằng giữ được một tâm bình an mới là điều quan trọng nhất. Sự an nhiên ấy giúp cô không tuyệt vọng, không gục ngã giữa thử thách, mà kiên trì chiến đấu từng ngày để hi vọng một ngày trở lại với bục giảng, với con đường mình đã chọn.
GÓP ĐOẠN CHO HÀNH TRÌNH GÂY DỰNG GIA ĐÌNH VÀ CỘNG ĐỒNG
Bên cạnh cô là hình ảnh đầy xúc động của người cha già – ông Lường Văn Tại – người đã từng ngày cùng con vượt qua nỗi đau khổ, hy vọng vào điều kỳ diệu. Trong cuộc trò chuyện, ông nghẹn ngào chia sẻ khó khăn, những hy vọng mong manh của gia đình.
“Từ ngày con phát hiện bệnh, gia đình như khuất phục trước số phận. Chúng tôi chỉ biết cầu mong, hy vọng con vượt qua rồi sẽ trở về với lớp học, với các học sinh thân yêu,” ông Tại nói trong nghẹn ngào.
Người cha già kể lại, ngày 31/7, cô Dỉu bắt đầu quá trình ghép tủy. Tuy nhiên, chi phí cho ca điều trị dự kiến hơn 1 tỷ đồng là gánh nặng lớn mà gia đình không thể tự bỏ ra. Ông kêu gọi các mạnh thường quân, các tổ chức nhân đạo hãy chung tay giúp đỡ để cô có cơ hội chiến thắng bệnh tật và tiếp tục cống hiến.
Mọi sự đóng góp đều là nguồn hy vọng để cô giáo trẻ có thể vượt qua thử thách lớn nhất cuộc đời. Các khoản ủng hộ xin gửi về tài khoản ngân hàng của cô hoặc liên hệ qua số điện thoại, để thấy rằng cộng đồng luôn sẵn sàng sẻ chia và đồng hành cùng những ước mơ còn dang dở.
Từ những ngày tháng căng thẳng, lo lắng, thầy cô và học trò trong trường đã luôn hướng về cô với tình cảm chân thành. “Dỉu là người giáo viên tận tụy, hiền lành, hết lòng vì học sinh. Chúng tôi xót xa khi thấy cô đang chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, nhưng cũng tự hào về tấm lòng nhân ái và nghị lực của cô,” thầy Nguyễn Xuân Cường, Chủ tịch Công đoàn trường, bày tỏ.
Trong ánh mắt của những người đồng nghiệp, cô Dỉu luôn là người mang đậm nét nhân hậu, trách nhiệm. Các thầy cô mong muốn có thêm nhiều cơ hội giúp đỡ cô, để bằng những hành động nhỏ bé, mọi người có thể chung tay giữ gìn nét đẹp của người giáo viên vùng cao – những người luôn mang trong mình niềm tin vào con chữ và tương lai tươi sáng cho những thế hệ học trò.
Kết thúc câu chuyện, cô giáo Dỉu gửi lời cảm ơn chân thành tới tất cả những tấm lòng yêu thương, sẻ chia. Với cô, điều xây dựng cuộc sống ý nghĩa không chỉ nằm ở những thành công lớn lao, mà còn là từng ngày giữ được tâm an để vượt qua sóng gió. Đó chính là sức mạnh giúp cô đứng vững trong hành trình gian nan này.
Giấc mơ của người cô giáo vùng cao vẫn còn dang dở, nhưng hy vọng và niềm tin vào ngày mai luôn cháy trong trái tim cô. Trong những thử thách của số phận, cô cho rằng điều quan trọng nhất chính là giữ cho mình một tâm thái bình an để sải bước vượt qua mọi khó khăn. Và qua đó, hình ảnh về cô giáo dũng cảm, tận tụy vẫn luôn sống mãi trong trái tim cộng đồng và những thế hệ học trò miền núi cao hẻo lánh này.