SỨ MỆNH KỶ LỤC VÀ HÀNH TRình LỊCH SỬ CỦA NHÂN LOẠI
Chuyến bay của tàu vũ trụ Orion đã khắc ghi một dấu mốc quan trọng trong hành trình chinh phục không gian của nhân loại. Vào lúc 17:07 giờ địa phương, tàu đã hạ cánh an toàn xuống vùng biển ngoài khơi San Diego sau hành trình dài gần 1.117.659 km quanh Mặt Trăng và trở về trái đất. Mặc dù thời gian bay thực tế là 9 ngày, 1 giờ và 32 phút, NASA chính thức công nhận đây là một sứ mệnh kéo dài 10 ngày.
BỘ TỐC THIÊN THẦN LỊCH SỬ
Phi hành đoàn gồm Chỉ huy Reid Wiseman, Phi công Victor Glover, Chuyên gia sứ mệnh Christina Koch và Jeremy Hansen đã viết tên vào lịch sử khi trở thành những người đầu tiên bay tới Mặt Trăng và trở về an toàn kể từ lần cuối cùng là sứ mệnh Apollo 17 vào tháng 12/1970. Họ còn gia nhập một “câu lạc bộ độc nhất” gồm 24 nhà du hành đã hoàn thành chuyến du hành tương tự.
Chuyến bay này đã xô đổ nhiều giới hạn về khoảng cách và kỷ lục cũ của các sứ mệnh Apollo. Các phi hành gia đã vươn tới khoảng cách 406.771 km, xa hơn bất kỳ con người nào trước đó, phá vỡ kỷ lục cũ của Apollo 13 hơn 6.437 km. Đặc biệt, đây cũng là cuộc hành trình mang tính bước ngoặt về mặt nhân khẩu học: Christina Koch trở thành người phụ nữ đầu tiên, Jeremy Hansen là người ngoài nước Mỹ đầu tiên, và Victor Glover là người Mỹ gốc Phi thực hiện chuyến du hành tới vùng đất của Mặt Trăng.
NHỮNG KHÓ KHĂN VÀ NHỮNG ĐÁM ĐÓNG VANG DẪN ĐẦU
Chuyến hành trình không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Khoang tàu Orion, chỉ rộng bằng một chiếc xe cắm trại nhỏ, đã gặp nhiều trục trặc, đặc biệt là vấn đề bồn cầu. Thiết bị gặp sự cố nhiều lần, buộc phi hành đoàn phải sử dụng túi thu thập nước tiểu tạm thời, đồng thời Christina Koch phải đảm nhận vai trò “thợ sửa ống nước” tạm thời để khắc phục.
Dù vậy, tinh thần của các phi hành gia vẫn vui tươi và lạc quan. Vào ngày Chủ nhật Phục sinh, họ đã tổ chức trò chơi tìm trứng khử nước giấu quanh khoang tàu. Đồng thời, linh vật của sứ mệnh — một chú gấu bông tên “Rise”, do một học sinh lớp hai thiết kế — thường xuyên xuất hiện qua các cuộc họp báo, làm tăng thêm không khí đoàn kết.
Hành trình còn chứng kiến những phút giây xúc động. Vào thứ Hai, các phi hành gia đã đề xuất đặt tên cho một miệng núi lửa chưa có tên trên Mặt Trăng là Carroll Taylor Wiseman, tên người vợ quá cố của chỉ huy tàu. Sự kiện này khiến các thành viên không cầm được nước mắt và ôm nhau chia sẻ cảm xúc.
Không kém phần cảm động là trải nghiệm ngắm nhìn hành tinh xanh Quả Địa Cầu. Christina Koch chia sẻ rằng việc nhìn thấy bề mặt Mặt Trăng từ khoảng cách hơn 6.000 km đã gây xúc động mạnh, giúp cô nhận thức rõ hơn về sự kỳ diệu của Trái Đất, nơi cung cấp mọi thứ cần thiết cho nhân loại.
BƯỚC ĐẦU CHO NHỮNG ƯỚC MƠ TƯƠNG LAI
Trong phạm vi hoạt động kỹ thuật, phi hành đoàn đã thử nghiệm các hệ thống quan trọng như hệ thống hỗ trợ sự sống, máy dò bức xạ và bộ đồ vũ trụ thế hệ mới. Những kiểm tra này mang ý nghĩa sống còn cho các sứ mệnh sâu xa hơn trong tương lai, như xây dựng căn cứ trên Mặt Trăng trị giá 20 tỷ USD và kế hoạch đưa con người xuống bề mặt vệ tinh này dự kiến vào năm 2028.
Để đảm bảo thành công trong hạ cánh, NASA đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Lớp chắn nhiệt của tàu Orion được thiết kế chịu nhiệt tới 2.760 độ C khi tiếp xúc với bầu khí quyển Trái Đất với vận tốc hơn 40.000 km/h. Quá trình giảm tốc được thực hiện qua 11 chiếc dù bung ra liên tiếp, giúp tàu chậm dần từ hơn 520 km/h xuống còn 27 km/h khi chạm nước.
Khoang tàu sau đó đã an toàn đáp xuống mặt nước, và các đội cứu hộ của Hải quân cùng lực lượng Tuần duyên Mỹ và NASA đã sẵn sàng tiếp cận. Một “hiên nhà” bơm hơi đã được dựng lên để bảo vệ phi hành đoàn, sau đó họ được chuyển đến nơi an toàn bằng trực thăng. Sau khi kết thúc các bước kiểm tra y tế ngắn ngủi, 4 nhà du hành sẽ di chuyển về Houston để đoàn tụ với gia đình.
Nhìn nhận về tầm quan trọng của chuyến đi, bà Nicky Fox, Phó quản trị viên ban sứ mệnh khoa học của NASA, nhấn mạnh rằng sứ mệnh Artemis II đã “đưa nhân loại vào một cuộc hành trình kỳ diệu quanh Mặt Trăng và mang lại những hình ảnh tuyệt đẹp, mở ra kho tàng kiến thức khoa học sẽ truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ tiếp theo.”