KHÁNG CHIẾN VÀ KÝ ỨC VỀ MỘT CHIẾC XE TĂNG ĐÁNH DẤU MỘT THỜI ĐÁNG NHỚ CỦA ĐẤT NƯỚC

NGƯỜI LÍNH THẦM TRONG LỊCH SỬ VIỆT NAM: CHIẾN BINH NGƯỜI HƯNG YÊN KỂ CHUYỆN KHÓC, NIỀM TỰ HÀO VỀ MÙA ĐÁU KHÓC LIỆT

Trong những ngày tháng 4 lịch sử, thiếu tá Nguyễn Hữu Cử (84 tuổi), quê xã Triệu Việt Vương, tỉnh Hưng Yên, nguyên Chính trị viên Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203, Quân đoàn 2, đã chia sẻ với Báo Thanh Niên những ký ức về những năm tháng chiến đấu khốc liệt của mình. Ông tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào chiến thắng vẻ vang của dân tộc Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

GẶP GỠ NGƯỜI LÍNH TẠI DINH ĐỘC LẬP, ÁO CÒN THẤM MÁU

Ông Nguyễn Hữu Cử, người đã từng góp mặt trong những trận đánh lịch sử, là một trong những nhân chứng tận mắt chứng kiến thời khắc định mệnh của đất nước khi ngày 30.4.1975, dân tộc Việt Nam thống nhất đất nước. Những hình ảnh ông còn giữ trong ký ức là những bức chân dung chụp trong thời khắc lịch sử đó, mà mỗi lần nhìn lại, ông không khỏi rùng mình về sự hy sinh và niềm vui chiến thắng.

TRẢI NGHIỆM KHÓC LIỆT TRONG CHIẾN TRANH

Ông Cử kể lại quãng thời gian khi mới nhập ngũ vào tháng 6.1963, sau khi thi xong tốt nghiệp, ông xung phong lên đường chiến đấu. Ban đầu, ông gia nhập Trung đoàn Pháo binh 168, Quân khu Tây Bắc, rồi được cử đi học chuyên ngành điện xe tăng. Sau khi hoàn thành khóa học, ông trở về đơn vị công tác tại Đại đội 11, Trung đoàn Xe tăng 203, sau đó tham gia chiến đấu tại Mặt trận Thừa Thiên – Huế.

Trong các cuộc chiến khốc liệt, đặc biệt là ở thành cổ Quảng Trị, ông đã nếm trải những ngày tháng ác liệt nhất. Nhớ lại, ông kể: “Trong thành cổ, ban ngày bị dồn đuổi, ban đêm lại tổ chức phản công, giành lại từng tấc đất từ tay địch. Các chiến sĩ phải tận dụng gạch vụn, bao cát để đắp thành ụ chiến đấu. 81 ngày chiến đấu, đơn vị tôi mất 31 xe tăng, đến những ngày cuối chỉ còn 3 chiếc.”

NHỚ LẠI NHỮNG NGÀY XÔ ĐÁP CHIẾN ĐẤU Ở SÀI GÒN

Sau chiến dịch bảo vệ thành cổ Quảng Trị, ông Cử tiếp tục nhiệm vụ huấn luyện ở Đông Hà rồi về làm Chính trị viên Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 203 sau chiến thắng Tây Nguyên. Khi chuẩn bị vào trận ở Sài Gòn, ông nhớ rõ những ngày tháng chiến đấu ác liệt, trong đó có trận đánh tại căn cứ Nước Trong – một trong những điểm trọng yếu bảo vệ cửa ngõ phía đông thành phố.

Vào đêm 26.4.1975, trong chiến dịch đánh chiếm căn cứ Nước Trong, xe tăng của ông gặp trời mù sương, dẫn đến những trục trặc trong quá trình tiến công. Một số xe bị bắn cháy, hư hỏng, trong đó có hai chiếc của đơn vị ông bị sa xuống hố bom phải kéo ra. Dù bị thương do đạn bắn trúng, ông vẫn dũng cảm chỉ huy, cố gắng duy trì chiến dịch.

Vết thương và niềm tin chiến thắng

Vào ngày 28.4, sau khi làm chủ được căn cứ Nước Trong, ông Cử bị thương khi mở nắp xe tăng để thoát hiểm. Viên đạn xuyên qua tay, đầu và chân, máu chảy thành dòng, nhưng ông vẫn không bỏ cuộc. Đến ngày 30.4, khi đội hình tiến vào Dinh Độc Lập, ông cùng đồng đội cố gắng giữ vững tinh thần, vượt qua mọi hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ lịch sử.

KHI CHIẾN THẮNG TRỞ THÀNH HIỆN THỰC

Trong khoảnh khắc lịch sử ngày 30.4.1975, ông Cử cùng đồng đội đã vượt qua các tuyến phòng ngự, tiến vào Dinh Độc Lập. Khi đó, ông nhớ rõ hình ảnh các xe tăng chĩa nòng lên trời nhằm ăn mừng chiến thắng, rồi cùng đồng đội nhanh chóng tháo bỏ mũ chỉ huy, cầm khẩu súng bước vào khống chế và bắt giữ toàn bộ nội các chính quyền Sài Gòn.

NHỮNG BỨC ẢNH GÂY NỔI NHỚ

Trong những tấm ảnh ghi lại khoảnh khắc lịch sử, ông Cử đứng trước đầu xe tăng, khuôn mặt còn lấm tấm máu, qủa đầu và cánh tay trái còn vết máu chưa khô. Bức ảnh khác chụp cười rạng rỡ trong niềm tự hào chiến thắng. Ông kể lại: “Phóng viên người Pháp hỏi tôi về vết thương, tôi cười vì đó là nụ cười của chiến thắng, của niềm hạnh phúc khi đất nước đã giải phóng.”

NIỀM HẠNH PHÚC SA KHI TRỞ VỀ

Sau chiến tranh, ông trở về quê nhà, xây dựng cuộc sống bình thường cùng gia đình có 4 người con thành đạt. Năm 1986, ông nghỉ hưu, nhưng vẫn giữ phong cách người bộ đội Cụ Hồ, làm gương cho con cháu và truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ.

Ông nhấn mạnh rằng, thế hệ trẻ hôm nay cần không ngừng học tập, rèn luyện, giữ gìn phẩm chất và sẵn sàng cống hiến để bảo vệ và xây dựng đất nước. Những ký ức về tháng tư lịch sử, những hình ảnh chiến đấu gian nan, niềm tự hào chiến thắng luôn còn đó trong trái tim của người lính già này, như một minh chứng cho sức mạnh và ý chí Việt Nam vượt mọi thử thách.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *