GẦN 50 NĂM VỚI NGHĨA TRANG, NGHIỆP CỦA BÀ NGUYỄN THỊ NGỌC HIỆP VẪN CHẢY TRONG MỖI NGÀY
TỪ ƯỚC NGHỊCH THÙ CỦA TRẺ THƠ ĐẾN ĐỨC TIN VÀNG THẬT
Gần 50 năm trôi qua, từ khi còn là một cô bé 15 tuổi theo chân cha đi bốc mộ các liệt sĩ hy sinh ở cửa ngõ TP.HCM, bà Nguyễn Thị Ngọc Hiệp, 64 tuổi, đã trở thành người bảo vệ ký ức thiêng liêng của những anh hùng đã ngã xuống. Mái tóc đã điểm bạc, nhưng tấm lòng dành cho nghĩa trang vẫn không hề phai nhạt. Mỗi ngày, bà lặng lẽ chăm sóc cho 729 ngôi mộ liệt sĩ tại nghĩa trang huyện Hóc Môn, nơi ghi dấu biết bao những hy sinh thầm lặng.
CÔNG VIỆC KHÔNG NGHỈ, KHÔNG GIỚI HẠN THỜI GIAN
Mỗi ngày của bà Hiệp bắt đầu từ sáng sớm, lúc 5 giờ, khi vừa thức dậy đã thắp những nén nhang cúng cho các anh hùng liệt sĩ. Với bàn tay khéo léo, bà chỉnh sửa, lau chùi từng bia mộ, sửa sang những chỗ bị hư hỏng, lặng lẽ trò chuyện như thể những người đã khuất còn sống. Không có ngày nghỉ, không có khái niệm “gần hết giờ,” công việc của bà cứ lặp đi lặp lại đều đặn, âm thầm nhưng đầy trách nhiệm.
Mỗi buổi chiều, bà đi kiểm tra lại các hàng mộ, chuẩn bị mọi thứ để ngày mai tiếp tục công việc. Sau khi tắm rửa, ăn cơm, bà lại ra nghĩa trang tiếp tục thắp nhang, như một lời chào buổi tối gửi đến các anh hùng đã hy sinh. Bà nói: “Ngày nào cũng như ngày đó thôi,” và đó chính là cách bà giữ trọn niềm tin, giữ gìn nghĩa trang như một phần đời của mình.
HÀNH TRÌNH TỪ TRẺ THƠ ĐI BỐC MỘ
Ít ai biết rằng, từ khi còn nhỏ, bà đã gắn bó với nghĩa trang này từ tuổi lên 8-9. Hồi đó, bà đi theo cha đi bốc mộ liệt sĩ – công việc đòi hỏi sự dũng cảm và trưởng thành sớm. Thay vì đi học, chơi đùa, cô bé Nguyễn Thị Ngọc Hiệp đã chứng kiến những cảnh tượng đau lòng: xương, răng, tóc còn dính lại trên áo, những câu chuyện về sự hy sinh cao cả của các anh hùng.
Chính những ký ức đó đã đưa bà đến với công việc này, không phải vì ép buộc hay trách nhiệm chính thức, mà như một sợi dây vô hình gắn kết trái tim bà với những người đã khuất. Điều này giúp bà có động lực vượt qua những khó khăn, mệt mỏi của gần nửa thế kỷ lao động âm thầm.
MỖI NGÀY CHĂM SÓC, GHI NHỚ CÔNG ƠN ANH HÙNG
May mắn thay, bà Hiệp vẫn gắn bó với công việc này bằng tình cảm chân thành. Với đồng lương hiện tại chưa đến 5 triệu đồng mỗi tháng, bà vừa dành dụm chi tiêu cho gia đình, vừa mua nhang, trái cây, những vật dụng nhỏ để chăm sóc các ngôi mộ. Đặc biệt, những ngôi mộ vô danh luôn trong tâm trí bà; bà không phân biệt tên tuổi, chỉ cần thấy mộ nào không có người thăm viếng, bà đều chăm sóc thêm, thắp nhang đều đặn mỗi ngày.
Trong những ngày lễ lớn, nghĩa trang trở nên nhộn nhịp hơn. Người thân, bạn bè và đồng hương từ khắp nơi về đây để tưởng niệm, gửi gắm niềm thương nhớ. Những cái ôm, những lời cảm ơn chân thành của họ chính là động lực để bà nâng niu và giữ gìn nơi này. Bà kể: “Họ nói cảm ơn cô đã gắn bó bấy lâu. Ở đây, lòng người đều cảm thấy ấm áp, dù mộ vô danh cũng không vơi đi dấu ấn của người đã khuất.”
ĐÓN NHẬN SỨC SỐNG TỪ NIỀM TIN VÀ TRÁCH NHIỆM
Dù tuổi cao và có đôi chút mệt mỏi, bà Nguyễn Thị Ngọc Hiệp vẫn không nghỉ ngơi, không ngừng công việc quen thuộc. Đau ốm, mệt mỏi, bà vẫn đến nghĩa trang mỗi ngày, giữ vững niềm tin rằng: “Nếu không có ai thắp nhang cho các ông, các bác, những người hy sinh sẽ bị lãng quên.” Nhìn những hàng mộ, bà cảm nhận được sức mạnh vô hình từ những người đã khuất, để rồi, dù có làm gì đi nữa, bà vẫn cứ tiếp tục như thế, như một thói quen thiêng liêng ngấm sâu trong trái tim.
Trong câu chuyện của mình, bà chia sẻ: “Có những lúc phân vân không biết mình có làm được không, nhưng rồi tự nhiên làm được. Chắc là mấy ông phù hộ.” Niềm tin đó chính là động lực, là chất keo giữ chân bà qua bao năm tháng âm thầm, dù đối mặt với những khó khăn thử thách.
THỨC TÁC TRONG TÂM TRÍ VÀ TRÁI TIM
Gia đình bà, đặc biệt là người em gái – chị Nguyễn Thị Hương Sen, 38 tuổi – luôn sẵn sàng phụ giúp công việc. Sau này, mong muốn của họ là tiếp bước, giữ gìn công việc ý nghĩa này khi tuổi già yếu. Dù mọi thứ thay đổi quanh họ, nghĩa trang vẫn là nơi bà Nguyễn Thị Ngọc Hiệp gửi gắm trọn vẹn trái tim và cuộc đời.
Chị kể: “Mẹ tôi đã gắn bó nơi này gần 50 năm, và tôi muốn tiếp tục để không ai phải quên những anh hùng đã nằm lại nơi đây.” Bà Hiệp vẫn lặng lẽ chăm sóc từng hàng mộ, từng nén nhang, như thể những người thân yêu của mình đang còn sống.
Ở ĐÂY, NGHĨA TRANG VÀ TRÁI TIM MÊ HOẶC
Giữa vòng xoáy của cuộc đời và thời gian, bà Nguyễn Thị Ngọc Hiệp không có ý định rời đi. Mỗi chiều, bà lại cúi xuống chỉnh lại một lư hương, khẽ nói: “Để con thay cho ông nha,” rồi lặng lẽ bước đi trong gió nhẹ. Không ai biết rõ lý do vì sao bà vẫn cứ đến, vẫn cứ làm, chỉ biết rằng, nơi này đã trở thành một phần máu thịt, một thói quen thiêng liêng của trái tim bà. Công trình nghĩa trang huyện Hóc Môn, khánh thành từ năm 2020, đã trở thành điểm tựa tâm linh, di sản của lòng biết ơn và ý nghĩa về sự hy sinh không bao giờ phai nhạt.