Khám phá lịch sử y học thời nhà Minh: Bí mật của thuốc gây mê từ cây độc
Trong nền y học cổ truyền Trung Quốc, những phương pháp điều trị mang tính sáng tạo và mạo hiểm đã tồn tại hàng thế kỷ. Một trong số đó là việc sử dụng hỗn hợp dược liệu chứa độc tính cao để gây mê, được phát triển từ thế kỷ 14 dưới thời nhà Minh (1368-1644). Công thức này, do thầy thuốc phẫu thuật danh tiếng Hạ Quyền sáng lập, đã trở thành một phần không thể thiếu trong quá trình chuẩn bị cho các ca mổ.
Khi khai quật mộ của Hạ Quyền, các nhà nghiên cứu Trung Quốc đã phát hiện ra dấu vết của chất aconitine trên hơn 10 dụng cụ phẫu thuật. Aconitine là một chất độc mạnh, được chiết xuất từ cây ô đầu – loài thực vật cực độc có tên gọi khác là cây kịch độc. Theo bác sĩ Triệu Thông Thương thuộc Đại học Tây Bắc, tỉnh Thiểm Tây, aconitine có khả năng kích hoạt ion natri trong màng tế bào thần kinh, gây ra những phản ứng dây chuyền phức tạp: ban đầu kích thích thần kinh làm bệnh nhân cảm thấy ấm nóng, tê rần hoặc mất cảm giác tại vùng bị tác động, sau đó tiến triển thành trạng thái hưng phấn rồi chuyển sang ức chế.
Trong bối cảnh phẫu thuật của thời nhà Minh, việc bôi dung dịch chứa aconitine lên da hoặc uống cùng rượu đã giúp bệnh nhân cảm thấy giảm đau rõ rệt. Có thể là qua các dạng thuốc bột hoặc cao thuốc đã qua chế biến để giảm độc tố, các thầy thuốc đã kiểm soát cực kỳ tỉ mỉ liều lượng cùng cách sử dụng nhằm đảm bảo hiệu quả gây mê nhưng vẫn hạn chế tối đa nguy cơ ngộ độc có thể gây tử vong.
Bác sĩ Triệu Thông Thương nhận định rằng: “Họ kiểm soát cực kỳ tỉ mỉ liều lượng cũng như cách thức sử dụng, đảm bảo đạt được hiệu quả giảm đau đồng thời giảm thiểu tối đa nguy cơ ngộ độc gây tử vong. Dư lượng tìm thấy trên các dụng cụ phẫu thuật chính là minh chứng cho trí tuệ đỉnh cao của việc ‘dĩ độc trị bệnh’”. Tuy nhiên, ranh giới giữa gây tê và ngộ độc của aconitine rất mong manh. Chỉ cần 0,2 miligam chất này xuất hiện trong máu cũng đủ gây ngộ độc, còn liều gây chết chỉ từ 1 đến 2 miligam.
Các triệu chứng ngộ độc aconitine rất đa dạng, bao gồm tê môi miệng, chảy nước dãi, buồn nôn, loạn nhịp tim, thậm chí dẫn đến tử vong nếu không được xử lý kịp thời. Các thầy thuốc thời nhà Minh nhận thức rõ về độ nguy hiểm của độc tố này và đã phát triển nhiều phương pháp giải độc như đun sôi trong giấm, ngâm đậu đen, hoặc dùng đậu xanh để trung hòa độc tố.
Triệu Thông Thương cũng cho biết rằng cây ô đầu không phải là nguồn nguyên liệu duy nhất để gây tê trong thời kỳ đó. Các chuyên gia y học cổ truyền đã sáng tạo thêm nhiều loại thuốc như nhân sâm sa mạc, hoa đỗ quyên hay các loài thuộc họ Araceae, tất cả đều có đặc tính giảm đau hoặc gây tê. Những phát hiện này cho thấy nền y học cổ truyền Trung Quốc thời nhà Minh không chỉ dựa trên kiến thức truyền thống mà còn thể hiện sự tinh xảo trong việc kiểm soát dược chất độc để điều trị hiệu quả.