KHÁM PHÁ NHỮNG BÍ ẨN KHÔNG NGỜ TỚI TRONG RỪNG QUỐC GIA CHƯ YANG SIN
Vào sáng sớm đầu hè, tại trụ sở của Vườn quốc gia Chư Yang Sin, xã Hòa Sơn, tỉnh Đắk Lắk, anh Đinh Văn Thông, nhân viên kiểm lâm thuộc Trạm Kiểm lâm số 5, đã gọi tôi chuẩn bị lên đường cùng đồng đội. Dù biết tôi không thể theo những chuyến đi dài ngày, họ đã sắp xếp một buổi tuần tra trong ngày, đủ để tôi cảm nhận được thế giới đầy thử thách và nguy hiểm của các kiểm lâm nơi rừng thiêng.
RỪNG CHƯ YANG SIN – MỘT BỨC TRANH BÌNH YÊN TRÀN ĐẦY CHẤT CHIM CHUỐI
Buổi sáng trong rừng không ồn ào như tôi tưởng. Không có tiếng người, chỉ nghe thấy lá rơi, côn trùng và chim gọi bạn vang vọng. Đoàn kiểm lâm đi thành hàng, lặng lẽ, kiên trì. Anh Đinh Văn Thông chia sẻ: “Đi rừng không chỉ dựa vào mắt, mà còn phải sử dụng tất cả các giác quan.” Với 14 năm trong nghề, anh thông thạo từng con suối, từng lối mòn nhỏ. Những chuyến tuần tra dài 5-6 ngày, không liên lạc, lương thực chỉ là gạo, cá khô, chà bông – những thứ nhẹ để mang theo và lâu bị hư hỏng. Có khi họ phải ăn cơm nắm muối mè hay đọt mây, miễn còn sức để tiếp tục hành trình. Anh Thông cười: “Vào rừng ăn gì cũng ngon, miễn là còn đi được.”
NHỮNG NGHỊCH CẢNH KHÓ TELL VƯỢT QUA
Chi phí và hiểm nguy gắn liền với nghề kiểm lâm. Anh Hồ Phi Sinh, một thành viên khác của đội, ví việc đi rừng dài ngày như chiến trận: “Mùa nắng, ve chó bám đầy người, cắn ngứa suốt hàng tháng trời. Mùa mưa, đất dính đầy vắt xanh, vắt đất, bu kín chân. Có lúc mệt quá, anh em để mặc vắt cắn rồi tự rớt khi về đến lán.” Những lần dựng lán giữa rừng, có khi phải dỡ đi di chuyển nhiều lần do mưa nước dâng hoặc nguy cơ bị lâm tặc tấn công. Anh Thông kể về một lần lán bị phá, tiếng súng nổ vang trong rừng khi nhóm săn thú trở lại, đạn lạc khiến các anh phải tránh né trong hoang mang.
Gần gũi hơn nữa, là những khoảnh khắc đối mặt với động vật hoang dã – dù được bảo vệ nhưng đôi khi trở thành mối nguy. Ví dụ, anh Thông từng vô tình gặp đàn lợn rừng hung dữ tháng 11 năm ngoái. “Chúng tôi phải đứng im, không dám thở mạnh,” anh kể lại. Đàn lợn húc đất, tiến sát nhóm, chỉ cần phát ra tiếng động nhỏ là hậu quả khó lường. May mắn, đàn rút lui, nhưng ký ức về khoảnh khắc đó vẫn còn in trong tâm trí anh. Anh kỳ cục cười, nói: “Giờ nghĩ lại thấy vui vui, rừng còn nhiều thú khỏe mạnh là nhờ mình giữ được.”
BẤT NGỜ TỪ NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÔNG THỂ TIN NỔI
Trong hành trình này, tôi còn nghe nhiều câu chuyện kỳ quặc, có lẽ khó tin nếu không do chính các anh kể lại. Anh Thào Chung Măng chia sẻ về những chuyến tuần tra kéo dài tới gần hai tuần, chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo, vì mùa mưa ướt sũng mà không có điều kiện thay mới. Có người làm cháy áo khi nhóm nhóm đốt lửa hong khô đồ dùng. Đặc biệt, anh Đinh Huỳnh Thế Anh kể về lần giải cứu một con nhím mắc bẫy dây thép siết chặt chân, máu rỉ ra. Nhờ sự kiên nhẫn và cẩn thận, con nhím đã được thả tự do an toàn. Công việc của họ còn là phá bỏ các bẫy trái phép, cứu mạng nhiều sinh vật quý hiếm.
NHỮNG ĐIỀU KHÓ TIN – MỖI NGƯỜI KIỂM LÂM ĐỀU CÓ KHOẢNH KHẮC ĐẶC BIỆT
Không ít lần, họ đối mặt với những hiểm họa bất thình lình như lũ lụt, suối dâng nước xiết, hay bị mất phương hướng giữa rừng. Anh Đinh Quốc Việt từng bị mắc kẹt vì mưa lớn, chỉ còn túi gạo, phải nấu cháo loãng để chống đói và lạnh. Những người khác thì phải trú trong hang đá qua đêm, chờ đợi đồng đội tìm đến. Anh Đỗ Văn Lâm kể về hai đồng đội bị lạc giữa rừng, đêm trong hang, ăn lõi chuối để cầm hơi, mong chờ bình minh. Rồi ngày hôm sau, họ nghe tiếng hú, đoàn tụ sau những thử thách gian nan.
NIỀM VUI TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHÂN ĐẠO
Dù đối mặt với nhiều khó khăn và rủi ro, các kiểm lâm vẫn tìm thấy niềm vui trong công việc nhỏ bé như gỡ bẫy, cứu thà, bảo vệ rừng. Anh Dương Văn Dùng nói: “Niềm hạnh phúc lớn nhất là khi cứu được sinh mạng của thú hoặc giữ gìn rừng nguyên sinh. Lúc đó, lòng tôi thấy nhẹ nhõm, có ý nghĩa.” Chính những khoảnh khắc ấy là động lực để họ tiếp tục gắn bó với công việc chiến đấu không ngừng.
KẾT THÚC, khi rời khỏi rừng, tôi hỏi anh Thông có bao giờ muốn bỏ nghề không. Anh cười đáp: “Cũng có mệt, nhưng bỏ thì ai giữ rừng?” Câu trả lời đơn giản, nhưng đủ chất chứa ý nghĩa sâu xa. Trong lòng những người kiểm lâm, vẫn luôn là tình yêu và trách nhiệm với nơi đất mẹ, nơi gắn bó máu thịt mà họ sẵn sàng bước tiếp, vượt qua tất cả thử thách. Không dễ để giữ gìn rừng, nhưng chính những con người này mới là người bảo vệ chân chính cho thiên nhiên hoang sơ của Chư Yang Sin.