ƯỚC MƠ VÀNG CỦA CHÀNG TRAI NGHÈO BỊ GÁNH NẶNG BỞI GIA ĐÌNH KHÓ KHĂN NHƯNG VẪN KIÊN TRÌ VƯƠN VẦN ĐẾN ĐH

MỒ CÔI CHA KHI HỌC LỚP 2: CẢM ĐỘNG TRƯỚC NGHỊ LỰC VƯỢT KHÓ CỦA CẬU HỌC TRÒ NGHÈO

Vào buổi chiều muộn, chúng tôi ghé thăm nhà của Võ Duy Toàn trong một con hẻm nhỏ trên đường Bến Bạch Đằng, khu vực 13, phường Ô Môn, TP Cần Thơ. Hình dáng em nhỏ gầy gò, bước qua những dãy nhà san sát, chen chúc nhau. Trang phục của Toàn là chiếc quần thể thao đã sờn cũ, mặc hơn 3 năm, nay ngắn hơn mắt cá chân, phản ánh hoàn cảnh khó khăn mà em phải đối mặt.

Toàn sinh sống trong căn nhà cũ kỹ do ông bà nội để lại, mọi thứ đều xuống cấp trầm trọng. Các hàng xóm của em hầu hết đều là người nghèo, lao động chân tay quanh năm như đi vác vật liệu, gạo, cám hoặc làm nội trợ, bán gánh. Cha Toàn trước kia cũng làm việc vác cám cho nhà máy, nhưng một ngày bị đột quỵ rồi mất sau đó. Bố mẹ mất, Toàn chỉ mới học lớp 2 nhưng đã sớm hiểu rõ nỗi đau của sự mất mát và thiệt thòi. Trong kí ức của em, những ngày tháng khó khăn, thiếu thốn đã thực sự in đậm, nhất là khi cha mất đi, gia đình rơi vào cảnh khó khấp khểnh.

Toàn kể lại: “Cha mất 2 năm thì ông nội cũng qua đời, gia đình không còn người đàn ông trụ cột, cuộc sống càng thêm chật vật. Tiền ăn khoản thiếu hụt, nhà cửa thì để xuống cấp, không thể sửa sang.” Trong căn nhà nhỏ bé, đồ đạc chồng chất, chiếc giường xếp cũ kỹ thường ngày cũng là nơi em học tập tạm bợ. Không gian chật hẹp, nóng nực, mái nhà đã xuống cấp trầm trọng, mỗi ngày hai anh em đều phải chịu đựng cảnh dột nát, cơi nới nhiều chỗ hư hỏng.

Trong hoàn cảnh đó, mẹ Toàn phải rời quê, đi làm công nhân tại TP.HCM để kiếm sống, giữ lửa cuộc sống gia đình. Ngày mẹ đi làm từ khi Toàn còn học lớp 5, các em nhỏ phải gửi gắm cho người cô ruột, người đã yêu thương, chăm sóc các cháu như con ruột của mình. Mỗi chiều, Toàn tranh thủ chạy qua nhà để thắp nhang, thờ cúng ông bà nội cùng cha, thể hiện lòng thành kính và nỗi niềm thương nhớ.

Nhiều đêm, em không khỏi cảm thấy lo lắng về tương lai, sợ bỏ lỡ cơ hội vào đại học vì hoàn cảnh gia đình quá nghèo. Toàn tâm sự: “Lên lớp 10, em ở với cô ruột thứ 4, nhưng rồi cô cũng phải đi làm xa, cuộc sống của em lại càng thêm bấp bênh. Em thương mẹ lắm, một mình mẹ gồng gánh nuôi các con khôn lớn, cứ nghĩ tới cảnh mẹ vất vả khiến em không sao yên lòng.” Niềm ước mơ học cao, vào đại học luôn lẩn khuất trong tâm trí em, nhưng khó khăn về tài chính khiến em vẫn chưa dám thổ lộ.

Dù vậy, Toàn vẫn cố gắng học tốt, đi làm thêm vào dịp hè để phụ giúp mẹ, giữ vững tinh thần vượt khó. Nhiệt huyết, cần cù và ý chí vươn lên của em đã khiến nhiều người cảm phục. Cô Nguyễn Thị Duyên, giáo viên chủ nhiệm của Toàn, nhận xét: “Em lễ phép, nghị lực vượt khó đáng khâm phục. Dù hoàn cảnh khó khăn, em vẫn cố gắng học tập, không bao giờ bỏ cuộc.”

Chia sẻ về ước mơ của mình, Toàn nhấp nhước: “Em muốn học ngành marketing để có thể giúp đỡ gia đình sau này, nhưng nhà em không đủ tiền học phí đầu vào. Em mong mọi người giúp đỡ để em có thể thực hiện ước mơ của mình.” Sự nỗ lực bền bỉ của em đã chạm đến trái tim nhiều người, trở thành hình mẫu về ý chí vượt lên số phận của tuổi học trò nghèo khó.

Mọi sự đóng góp, ủng hộ xin vui lòng gửi về tài khoản Báo Thanh Niên, để giúp em Võ Duy Toàn có thêm cơ hội tiếp bước trên con đường học vấn và vươn khỏi nghèo đói.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *