NỬA THẾ KỶ CHỜ ĐỢI, HƠN NỬA THẾ KỶ CHO MỘT CHIẾC KHIÊU GỌI TÌNH YÊU VĨNH CỬU CHO LIỆT SĨ HUỲNH VĂN QUÊN
Trong chiều ngày 6.7, căn nhà nhỏ bé của ông Huỳnh Văn Mười ở ấp Bình Lợi, xã Vàm Cỏ, Tây Ninh trở nên rộn ràng khi đoàn công tác của Bộ Tư lệnh TP.HCM và Sở Nội vụ tỉnh Tây Ninh đến thăm hỏi gia đình, đồng thời lấy mẫu ADN để xác định danh tính hài cốt liệt sĩ vừa được tìm thấy tại công viên Lê Thị Riêng, TP.HCM. Kết quả đối chiếu di vật, giấy báo tử và lịch sử hy sinh năm 1968 của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên hoàn toàn chính xác, mang lại niềm vui sướng không kể xiết cho gia đình.
Trong không khí xúc động đó, có một người phụ nữ tóc bạc phơ, lặng lẽ vượt đoạn đường dài từ xã Mỹ Yên về lại Vàm Cỏ. Bà là Nguyễn Thị Lệ, người đã sống trong sự đợi chờ suốt 58 năm qua, trong tấm lòng thủy chung son sắt dành cho người yêu đã khuất.
Không có lễ dạm hỏi, không có giấy tờ hôn nhân, nhưng suốt hơn nửa thế kỷ qua, cả gia đình 10 người em của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đều kính trọng gọi bà bằng hai từ “chị Hai”. Bà Lệ đã gắn bó với mối tình chưa bao giờ kết thúc ấy bằng những kỷ niệm thời trai trẻ, với đôi bông tai cưới nhỏ xíu nhưng đậm nghĩa tình.
Ông Huỳnh Văn Nhỏ, em út của liệt sĩ, xúc động kể lại: “Ba má tôi bệnh, chị ở nhà chăm sóc. Khi ba má và ông bà qua đời, chị đã chịu tang như người dâu cả mà không hề lấy chồng hay sinh con. Ai cũng khuyên lấy chồng, sinh con để có chỗ dựa khi tuổi già qua đi, nhưng chị từ chối. Chị sống như một người góa phụ trọn trịa, kiên trinh.”
Ngày 8.7, trong căn nhà thuê nhỏ bé ở xã Mỹ Yên, ký ức năm 1966 ùa về trong tâm trí bà Lệ. Thời điểm đó, gia đình bà gồm 4 anh em sống bằng nghề làm ruộng tại vùng đất phèn mặn thuộc ấp 3 xã Tân Phước Tây, Long An (nay là Vàm Cỏ, Tây Ninh). Nỗi đau mất mạng của hai người anh lớn là bộ đội đã khiến trái tim trẻ 19 tuổi của bà thắt lại; bất chấp sự can ngăn của gia đình, bà vẫn kiên quyết làm giao liên cho huyện Tân Trụ.
Khi chiến sĩ Huỳnh Văn Quên của Đại đội 2, Tiểu đoàn 1 Long An về đóng quân bên bờ sông Vàm Cỏ Đông, số phận đã đưa đẩy hai người gặp nhau. Bà Lệ từng gánh gạo, tiếp nước, vá áo cho bộ đội trong những lần giao liên bí mật. Chính trong những lần gặp gỡ đó, tình yêu giữa họ bắt đầu nảy nở da diết, giữa những mối đe dọa bị địch bắt và tra tấn dã man nhưng người con gái trung trinh vẫn không khai nửa lời.
Trong những lá thư tay bí mật gửi cho nhau, anh Quên đã viết câu thơ giản dị, đầy ý nghĩa nhưng in sâu vào lòng bà mãi mãi: “Thư về mong đợi thư lên/ Thư đi đừng lạc, anh chờ nghen thư”. Đó chính là lời hứa hẹn son sắt, là chiếc cầu nối tình cảm thiêng liêng vượt qua bao chiến tranh, bom đạn.
Trước trận Tổng tiến công Mậu Thân năm 1968, bà Lệ tiễn anh ra bờ sông Vàm Cỏ. Trong phút chia tay, anh còn gửi lời nhắn: “Anh đã thưa với ba má rồi, ba má chịu em làm dâu. Sau trận chiến này, nếu anh trở về, tụi mình làm đám cưới.” Tiếc thay, chiến tranh đã cướp mất người yêu của bà trong phút chốc, lời hẹn ước vĩnh viễn bị chôn vùi trong chiến tranh khốc liệt.
Sau đó, gia đình nhận được giấy báo tử từ đơn vị, nhưng bà Lệ vẫn không tin vào sự thật đó. Nàng vẫn day dứt hy vọng một ngày nào đó, anh Quên sẽ trở về, đưa bà đi khỏi cuộc đời dài dằng dặc trong nỗi đợi chờ. Năm 1969, cảm động trước tình cảm của bà, bố mẹ anh Quên đã tặng bà đôi bông tai cưới – một biểu tượng thiêng liêng của tình yêu son sắt. Từ đó, bà đeo chiếc bông tai suốt cuộc đời như một lời thề sắt son, một sợi dây vô hình gắn kết ký ức và niềm tin.
Mặc dù đất nước đã thống nhất, bom đạn im tiếng, nhưng trong trái tim bà, người yêu vẫn chưa từng xa rời. Trong các lần dạm hỏi của nhiều gia đình, bà đều từ chối, vì bà tin tưởng mối tình của mình sẽ có một ngày trở lại. “Tôi nghĩ phải thấy xác, hoặc ít ra phải có phần mộ rõ ràng. Tôi cứ giữ niềm tin rằng ngày ấy sẽ tới, dù đã trôi qua hơn năm thập kỷ. Nhưng tiếc thay, ngày ấy chưa từng đến,” bà Lệ nghẹn ngào chia sẻ.
Dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, công việc lam lũ, bà Lệ vẫn giữ vững niềm trung trinh với người chiến sĩ của mình. Đến khi đã nhiều tuổi, bà phải đối diện với căn bệnh tai biến, nhưng tình cảm thủy chung vẫn không phai mờ. Người cháu ruột, chị Thủy, người đã nuôi bà từ nhỏ, tâm sự: “Tôi thương và kính trọng má Lệ vì đức tính trung trinh hiếm có của bà. Gần như ngày nào tôi cũng chăm sóc, phụng dưỡng bà, dù cuộc sống khá vất vả.”
Trước những khó khăn chung của tuổi già, chính quyền địa phương đã đến thăm hỏi, hỗ trợ bà Lệ. Chủ tịch UBND xã Mỹ Yên, ông Nguyễn Quốc Hùng, xúc động nói: “Chúng tôi đánh giá cao sự hy sinh và lòng trung thành của gia đình bà. Chúng tôi sẽ nỗ lực để giúp bà có một tuổi già ấm áp, an vui hơn.”
Sau hơn nửa thế kỷ đợi chờ, hài cốt liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã được tìm thấy và chuẩn bị trở về trong vòng tay đất mẹ. Tiếng thơ nghĩa tình, đôi bông tai cưới nhỏ xíu và lời hẹn ước cuối cùng từ năm 1968 đã trở thành minh chứng cho mối tình thủy chung, vượt qua mọi thử thách của thời gian và chiến tranh. Câu chuyện về tình yêu của bà Lệ và liệt sĩ Quên không chỉ là biểu tượng của lòng trung trinh, mà còn là niềm tự hào của một thời chiến tranh còn in đậm trong ký ức của đất nước.