Bí mật trong hộc bàn của con gái và bài học về sự lắng nghe thực sự làm mẹ
Tôi vốn tự hào về việc là một người mẹ tâm lý, luôn tôn trọng quyền riêng tư của con gái, luôn gõ cửa trước khi vào phòng. Thế nhưng, sau khi cùng con xem xong mùa cuối của Sex Education, một nỗi bất an vô hình bắt đầu lan tỏa trong tôi hơn bao giờ hết.
Tôi nhận thấy hình ảnh của con mình trong sự khép kín của Maeve Wiley, những cái thở dài giấu kín sau màn hình điện thoại. Một buổi chiều khi con còn đi học thêm, tôi đã làm điều mà chính mình cũng thấy hổ thẹn: mở hộc bàn của con ra. Ngay lập tức, tôi bị sốc khi phát hiện ra mọi thứ bên trong.
Bên trong không có những món đồ cấm hay những thư tình sướt mướt như tôi từng lo sợ. Thay vào đó là một xấp phong bì dày cộm, ghi tên các bạn cùng lớp kèm theo những tờ giấy ghi chú nhiều chữ. Tôi run rẩy mở một lá thư và lặng người trước nội dung của nó.
Hóa ra, con gái tôi đang điều hành một “văn phòng tư vấn” bí mật tại trường, giống như Otis Milburn trong phim. Con thu thập những tâm sự thầm kín của bạn bè về áp lực gia đình, rung động đầu đời, những nỗi sợ hãi mà chúng không dám chia sẻ với ai. Điều khiến tôi sốc nhất chính là dòng chữ con viết nháp ở mặt sau của tờ giấy: “Ước gì mình cũng có một người lạ để nói hết những chuyện này, vì mẹ chắc chắn sẽ không bao giờ hiểu được.”
Xem phim Sex Education, tôi “sốc tận óc” khi phát hiện bí mật trong hộc bàn của con gái. Ảnh 1.
Cầm tờ giấy trong tay, tôi cảm thấy như có một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Tôi từng nghĩ mình hiểu con như lòng bàn tay, nhưng thực ra tôi chỉ hiểu về những gì con muốn trình diễn cho tôi thấy. Con có thể tư vấn cho cả thế giới về sự thấu hiểu, nhưng lại cô đơn đến tận cùng trong chính căn nhà của mình.
Tôi nhận ra rằng đã lâu mình đã tạo ra một áp lực phải ngoan ngoãn quá lớn, khiến con tin rằng mẹ chỉ chấp nhận những gì tốt đẹp, còn những lộn xộn, sai lầm thì phải giấu biệt trong hộc bàn. Bí mật này không phản ánh sự hư hỏng của con, mà chính là sự thất bại của tôi trong việc làm một điểm tựa tinh thần cho con.
Tôi lặng lẽ đóng hộc bàn lại, cẩn thận để mọi thứ về vị trí cũ, để con không biết tôi đã xâm phạm vùng trời riêng. Tối hôm đó, thay vì hỏi về điểm số hay bài vở, tôi chỉ pha một ly trà nhẹ nhàng, đặt lên bàn học của con và nói: “Nếu con cảm thấy mệt mỏi vì phải lắng nghe tâm sự của người khác quá nhiều, mẹ cũng có thể là một người lạ để con bật mí, mà không hề bị phán xét.”
Ánh mắt sững sờ rồi rưng rưng của con đã nói lên tất cả. Hóa ra, để bước vào thế giới của con, tôi không cần phải lục tung hộc bàn, mà chỉ cần học cách bỏ đi chiếc mặt nạ của người lớn để thực sự lắng nghe con như một người bạn.