AI NÓI RẰNG LŨ DỮ KHẮC NGHIỆT, NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN VÒNG TAN, TRÁI TIM CẬU BÉ ‘MẸ ƠI…’ RỤNG RỜI TRONG TRANH THỦY NẶNG NỀ!

GẬP GĂNH TRÁI TIM: NỖI ĐAU MÃI KHÔNG CỦA GIA ĐÌNH SAU VỤ SẠT LỞ Ở ĐẮK LẮK

Chiều cuối tháng 11, phía sau căn nhà nhỏ trên đồi ở phường Sông Cầu, Đắk Lắk, vết tích của vụ sạt lở ngày 19.11 vẫn còn in dấu như một vết thương chưa lành. Đống đất đá đặc quánh sau trận mưa lớn đã cướp đi mạng sống của chị V.T.U (33 tuổi), bí thư chi đoàn tổ dân phố Dân Phú 2, để lại đứa con trai nhỏ trong cảnh bơ vơ đầy day dứt.

Ngôi nhà nhỏ nơi hai mẹ con đã sống nhiều năm vẫn lặng lẽ, tỏa ra hương khói nghi ngút. Trên tường treo những giấy khen của cậu bé tiểu học chăm ngoan, như nguồn động lực giúp người mẹ trẻ vượt qua mọi khó khăn. Giờ đây, tất cả chỉ còn lại ký ức và nỗi đau không thể chia sẻ.

Chị Võ Thị Phố, chị gái của nạn nhân, chưa khỏi bàng hoàng kể lại ngày định mệnh. “Trời mưa như trút, đất phía sau nhà đột ngột sụt xuống, cuốn theo em gái tôi. Nghe tin qua điện thoại, tôi như sụp đổ. Chạy đến nơi thì chỉ còn biển đất đá, mãi 3 tiếng đào bới mới tìm thấy em”, chị nghẹn ngào.

Chị U. từ lâu đã một mình nuôi con sau ly hôn, từng mắc ung thư máu, phải vay mượn khắp nơi để điều trị. Sau khi khỏi bệnh, con bà trở thành niềm tự hào của cả gia đình với thành tích học tập nổi bật. Giờ đây, mọi kỳ vọng đều biến thành nỗi đau không gì bù đắp nổi.

Trong tiếng mưa rả rích, hình ảnh đứa trẻ ngày nào gọi “mẹ ơi” trong nỗi sợ hãi vẫn còn in trong tâm trí mọi người. Khi nghe thấy tiếng gọi đó, chị Phố không khỏi quặn thắt. “Lúc em U. bị đất đá vùi lấp, cháu cứ chạy quanh, gọi ‘mẹ ơi, mẹ ơi’, rồi hỏi ‘sao mẹ không trả lời nữa hả dì?’, tôi nghe mà đứt ruột”, chị kể. Hiện tại, cháu bé được người thân chăm sóc tạm thời, nhưng mỗi lần nghe tiếng mưa hoặc nhìn chiếc áo của mẹ, cậu vẫn lặng lẽ sụt sùi.

Trong căn nhà cấp 4 hướng ra biển, bàn thờ chị U. luôn sáng đèn, hoa trắng và ánh nến lung linh. Những vật dụng còn sót lại sau trận sạt lở – đôi dép, chiếc áo khoác, đồ chơi cũ – như minh chứng cho nỗi đau chưa nguôi. “Cháu còn quá nhỏ để hiểu hết mọi chuyện, nhưng tôi lo nghĩ về tương lai của con khi thiếu vắng mẹ”, chị Phố nhấp nhủ trong nước mắt.

Chính quyền địa phương cùng các đoàn thể đã thăm hỏi, động viên và hỗ trợ gia đình vượt qua nỗi đau này. Nhưng về mặt tinh thần, mất mát quá lớn khi người phụ nữ hiền lành, thân thiện – bí thư chi đoàn U. đã vĩnh viễn rời xa cuộc sống này. Chị Trần Thị Phương Linh, Bí thư Đoàn phường Sông Cầu, cho biết: “Chị U. là người rất tốt, luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người. Khi chị gặp nạn, chúng tôi đã tức tốc tới điểm sạt lở, cách hơn 20 km. Chính quyền cũng đã vào thăm hỏi, chia sẻ nỗi đau cùng gia đình”.

Câu chuyện này không chỉ là nỗi đau cá nhân mà còn là lời nhắc nhở về mối đe dọa từ thiên nhiên, về sự bất định của cuộc sống và trách nhiệm cộng đồng trong việc hỗ trợ những người gặp khó khăn. Trong cơn mưa lũ ấy, hình ảnh người mẹ dặn dò con trai nhỏ vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về giá trị của gia đình và nghị lực vượt qua thử thách.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *