AI SẼ CHIA CA, AI SẼ CHUNG NHÀ?

MIỄN RẺ LÀ ĐƯỢC: CÂU CHUYỆN BÁN TÍNH CỦA NHỮNG NGƯỜI TRẺ SỐNG CHUNG CHƠI CHI PHÍ

Giữa thành phố Hồ Chí Minh đông đúc, nơi chi phí thuê nhà ngày càng tăng, nhiều người trẻ đã lựa chọn cách sống chia sẻ không gian để giảm bớt gánh nặng tài chính. Những phòng trọ nhỏ bé, chỉ vỏn vẹn 15-20 m², trở thành mái ấm của những người xa quê, sống chung nhưng ít khi có tương tác thân thiết.

Trong căn phòng trọ rộng khoảng 20 m² trên đường số 17, P.Long Bình, TP.HCM, năm thành viên gồm một sinh viên, một công nhân may, hai tài xế công nghệ và một người làm bảo vệ cùng chia sẻ không gian sống. Tuy sống chung cùng phòng, họ hầu như ít nói chuyện, thậm chí còn chia theo ca, mỗi người một góc, ngăn cách bằng tấm vải. Anh Đặng Quốc Hội, 33 tuổi, bảo vệ ngân hàng, kể: “Chúng tôi đi làm từ sáng, về tối mới gặp nhau, hiếm khi trò chuyện cùng nhau. Có khi cả tuần tôi cũng không thấy mặt các bạn trong phòng.”

Mức phí thuê trọ chia ca này trung bình khoảng 3,2 triệu đồng mỗi tháng, mỗi người chỉ tốn gần 650.000 đồng—mức chi phù hợp với mức lương của họ. “So với thuê riêng, rẻ hơn nhiều. Lương bảo vệ của tôi chỉ khoảng 6,5 triệu đồng/tháng, sau khi trừ chi phí vẫn còn ít, nhưng tôi chấp nhận vì có thể tiết kiệm gửi về quê,” anh Hội chia sẻ.

Tương tự, tại phòng trọ khác ở đường số 17, P. Thủ Đức, có 4 người sống chung nhưng không thân thiết, mỗi thành viên theo ca làm việc khác nhau. Tài Tài, 28 tuổi, làm ở công ty may, cho biết: “Các ca của tôi đa dạng, từ làm ca tối, chạy xe ôm đến làm nhân viên nhà hàng. Chia sẻ không gian như vậy giúp tôi tiết kiệm, còn gửi tiền về quê nhiều hơn.”

Không chỉ các phòng trọ bình dân, các nỗ lực chia ca cũng xuất hiện trong giới sinh viên và lao động tự do. Hà Việt Linh, sinh viên Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM, thường xuyên ở phòng trọ dành riêng cho hai người, còn hai người bạn của cô sống theo ca đêm. Linh kể: “Chúng tôi chỉ ở phòng ban đêm, còn ban ngày đi học và làm việc. Mỗi người một múi giờ, không thân quen lắm, nhưng tiết kiệm được tiền thuê.”

Chuyên gia xã hội học, thạc sĩ Đỗ Bích Trang, phân tích: “Chia ca là một cách sống phù hợp trong bối cảnh chi phí sinh hoạt leo thang. Người trẻ chấp nhận sống tách biệt để đảm bảo cuộc sống tối thiểu, từ bỏ sự kết nối xã hội để duy trì chi tiêu.” Bà nhấn mạnh rằng, mặc dù hình thức sống này giúp giảm bớt gánh nặng tài chính, nhưng cũng kéo theo cảm giác cô đơn và mất kết nối xã hội.

Chuyên gia tâm lý Đặng Hòa Thu Nhân cho biết, nhiều người trẻ rơi vào trạng thái cô đơn ngay trong chính không gian sống của mình. “Thiếu giao tiếp, sẻ chia, dễ gây stress, lo âu, mất ngủ. Để hạn chế, cần có quy tắc chung, hiểu rõ tính cách của nhau từ ban đầu và cư xử văn minh, tôn trọng.” Bà cũng gợi ý rằng, những hành động nhỏ như hỏi thăm, chia sẻ đồ ăn có thể tạo nên sự ấm áp và giúp giảm bớt cảm giác cô đơn.

Trong khi đó, bà Trang nhận định: “Những cuộc sống chia ca phản ánh một thực tế khó tránh khỏi do chi phí đắt đỏ. Người trẻ phải chấp nhận sống tách biệt, sống chung mà như không, để tồn tại trong đô thị này.” Chị Phượng, giúp việc theo giờ, chia sẻ: “Ở trọ chia ca, tôi sống như người tàng hình, mỗi người một thế giới riêng. Tiền phí thấp, nhưng nếu ốm đau, đổ vỡ đồ đạc là chuyện bình thường.”

Dù chi phí rẻ, cách sống này mang lại nhiều hệ lụy về mặt cảm xúc và xã hội. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, chỉ cần có lòng tử tế và ý thức tôn trọng nhau, những căn phòng nhỏ bé vẫn có thể trở thành nơi sẻ chia và giữ gìn nhân cách con người trong vòng xoáy của cuộc sống đô thị.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *