BÀ HẰNG NGHI NGỜ VỀ MỐI QUAN HỆ GÃI GÓC Ở CỬA PHÒNG BA, AI ĐANG CHE GIẤU ĐÊM KHUYA?

NGƯỜI GIÚP VIỆC ÂM THẦM GIÚP BÀ HẰNG GIẢI CỨU CHẤN ĐỘNG GIA ĐÌNH TRONG BÀI HỒI KỂ

Trong khu nhà yên tĩnh mỗi đêm, tiếng gió thổi qua những hàng cau trước cổng luôn tạo ra một âm hưởng lạnh lẽo. Thế nhưng suốt một tháng qua, thứ khiến cả gia đình bà Hằng không thể ngủ ngon không phải là gió, mà là tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên từ hành lang tầng hai – nơi bố chồng bà, ông Lâm, đang nghỉ ngơi. Tiếng gõ đều đặn, như mang theo một nỗi lo lặng lẽ, đều mỗi đêm vào đúng khoảng một giờ sáng.

Người gõ chính là Diễm, cô giúp việc mới đến được hơn nửa tháng. Dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt luôn cúi xuống, dáng vẻ bình thường của những phụ nữ làm thuê quanh năm. Nhưng chính cô lại trở thành nhân vật trung tâm của những nghi ngờ trong nhà. Mẹ chồng bà Hằng nhìn điều này không mấy thiện cảm, còn bà Hằng thì vừa bối rối vừa khó chịu. Một phụ nữ lạ mặt, đêm nào cũng đi lên lầu gõ cửa phòng bố chồng, khiến chính họ khó tránh khỏi suy nghĩ.

Bà Hằng chia sẻ: “Em không thích cái cách cô ta lảng vảng trước cửa phòng ba. Khuya thế còn đi làm gì?.” Chồng bà cũng không khỏi nghi vấn. Họ quyết định lắp đặt một camera nhỏ để theo dõi hành động của Diễm.

Vào đúng một giờ ba phút đêm đó, Diễm bước lên cầu thang, không mang theo đèn pin hay thiết bị gì khác ngoài chiếc áo khoác mỏng. Cô đứng trước cửa phòng ông Lâm, gõ nhẹ ba tiếng, rồi lắng nghe phản ứng. Khi thấy không có gì, cô khẽ xoay tay nắm, hé mở cửa nhìn vào trong. Cử chỉ đó khiến cả gia đình càng thêm cảnh giác. Nhưng điều bất ngờ xảy ra khi đoạn camera tiếp tục ghi lại hành động của cô.

Trong phòng, ông Lâm đang ngồi trên mép giường, mặt mày thất thần, thở nặng nhọc. Diễm không hề tỏ ra sợ hãi hay lúng túng. Cô nhanh chóng lấy chiếc máy đo huyết áp, rồi từ tủ lấy ra nước ấm, điều chỉnh gối, xoa vai ông. Hành động diễn ra nhẹ nhàng, đúng kiểu người quen chăm sóc người già, như thể cô đã làm công việc này hàng ngày, hàng tháng.

Hôm sau, bà Hằng xem lại toàn bộ hình ảnh qua camera và phát hiện trong nửa tháng, Diễm đã có ít nhất tám lần lên phòng ông Lâm trong những thời điểm ông ho nặng hoặc có dấu hiệu khó thở. Mỗi lần như vậy, cô đều thực hiện công việc sơ cứu một cách bình tĩnh, âm thầm, không lấy thêm tiền hay báo lại ai. Đến khi sự nghi ngờ chuyển thành cảm xúc trộn lẫn giữa xấu hổ và cảm động, cả nhà bắt đầu nhìn Diễm với một sự trân quý đặc biệt.

Một đêm khác, mọi chuyện đã thực sự khiến họ sốc. Khoảng 2 giờ sáng, Diễm lại lên lầu. Khi xem trực tiếp trên điện thoại, cả gia đình chứng kiến cảnh cô nhanh chân đỡ ông Lâm đang trong trạng thái bị tai biến nhẹ, với biểu hiện môi lệch, tay run. Cô lập tức sơ cứu, gọi cấp cứu kịp thời. Nếu chậm trễ nửa tiếng, hậu quả có thể đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Chỉ sau một lần xử lý bình tĩnh như thế, các bác sĩ khen ngợi sự can đảm và tố chất của cô giúp việc. Họ khẳng định, nhiều người dù biết cách sơ cứu, nhưng sợ trách nhiệm hoặc phiền phức, thường e ngại không dám can thiệp khi nghe tiếng ho hoặc thấy dấu hiệu bất thường.

Bà Hằng nghe những lời nhận xét ấy, trái tim như siết lại. Trong suốt nửa tháng qua, cả nhà đã nghi ngờ, âm thầm theo dõi một người đang âm thầm cứu giúp cha chồng mình. Khi kết thúc tháng, Diễm nhận lương như kế hoạch, nhưng lại bất ngờ khi mở phong bì và thấy số tiền cao hơn dự kiến đến 10 triệu đồng. Bà Hằng nhẹ nhàng nói: “Cô không chỉ làm việc nhà, mà còn chăm sóc ba tôi còn hơn cả các điều dưỡng chuyên nghiệp. Chúng tôi ghi nhận tất cả.”

Diễm vội xua tay, cúi mặt: “Tôi chỉ nghĩ ông cần người bên cạnh… Người già đêm ho nhiều, tôi không yên tâm.” Nhưng bà Hằng đặt tay lên vai cô, nói lời làm cô càng thêm bối rối: “Cuối năm, nếu cô còn làm ở đây, chúng tôi thưởng cô 30 triệu. Không phải để mua lòng, mà vì cô xứng đáng hơn thế.”

Diễm cúi đầu lâu, bờ vai rung rung, không nói lời nào mà chỉ liên tục gật đầu. Hành động đó khiến cả gia đình trở nên trầm lặng trong cảm xúc sâu lắng. Từ ngày hôm đó, không khí trong nhà có phần thay đổi tích cực. Mẹ chồng bớt khó tính, ông Lâm liên tục gọi Diễm là “người cứu tinh”, còn bà Hằng cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết. Những tiếng gõ cửa đêm đã không còn làm phiền lòng nữa, thay vào đó, là sự biết ơn vì chính nhờ những âm thanh đó mà ông Lâm đã được cứu khỏi tai biến nặng.

Câu chuyện tưởng chừng như một dạng drama gia đình pha chút kỳ bí lại trở thành câu chuyện ấm áp về lòng nhân ái và sự cảm thông. Đôi khi, chỉ cần nhìn bằng trái tim, người ta mới hiểu rõ lòng người – và người giúp việc mới thuê chính là người mang lại bình yên mà họ không ngờ tới.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *