BÀ LÊ THỊ CÚC NẰM LẤY LẠI GIỮA BIỂN NƯỚC GẦN 4 NGÀY, KHÔNG CÒN BỘ ĐỒ KHÔ ĐỂ KHÂM LIỆM ẤY LÀ GÌ ĐỂ ĐẨY NÀY NỖI ĐAU VÀO THIÊN TÀI?

NGHỊCH CẢNH TRÙNG MẶT GIỮA BIỂN NƯỚC: ĐỢT LŨ CUỐN ĐI MẠNG NGƯỜI MẸ GIÀ VÀ NỖI ĐAU CỦA GIA ĐÌNH

Ngày 22.11, tại thôn Phú Hữu, xã Hòa Thịnh, tỉnh Đắk Lắk, cảnh tượng tang thương hiện lên giữa lòng biển lũ. Trước sân hội trường ngập bùn lầy, bốn chiếc quan tài tạm thời được đặt lên các ghế đá, chuẩn bị cho lễ tang giữa cơn mưa to và gió lạnh căm căm.

Trong thời tiết khắc nghiệt đó, anh Lê Ngọc Hinh, cháu ruột của bà Lê Thị Cúc, quần sũng nước, đôi mắt đỏ hoe. Anh lựa chọn chiếc quan tài giản dị bằng gỗ để dành cho bà và những người thân yêu đã khuất. Chứng kiến cảnh tượng đó, anh không khỏi xót xa, mong muốn được đưa thi thể bà Cúc về nhà lần cuối song dòng nước lũ chia cắt không thể tiến bước.

Anh kể trong nấc nghẹn: “Cô tôi ở một mình… nước lên nhanh quá, nhấn chìm bà 4 ngày rồi. Mùi tử khí kinh khủng lắm… Tôi chỉ mong có ai giúp đưa quan tài về, để tiễn bà đoạn đường cuối cùng.” Đôi tay run rẩy, anh liên lạc với đội cứu hộ Ghềnh Chè Thái Nguyên, hy vọng tìm được phương tiện chở quan tài qua các đoạn đường ngập sâu.

Ngay lập tức, đội cứu hộ đã huy động phương tiện – một chiếc bán tải và ca nô – đến hỗ trợ. Quan tài được chuyển từ xe tải lên ca nô, vượt dòng lũ cuồng nộn hướng về mái nhà thân thuộc của bà Cúc. Cảnh tượng khó tin, khi những con đường làng xác xơ sau lũ, giờ đây chỉ còn là biển nước mênh mông, không phương tiện nào đủ sức qua lại.

Trên bờ, chị Lê Thị Hằng, con gái bà Cúc, đứng chờ trong nước mắt đầm đìa, mắt dõi theo chiếc ca nô rẽ sóng đưa thi thể mẹ về. Khi chiếc thuyền cập bến, quan tài tạm ổn định trên bàn đá trước hiên nhà, nơi căn nhà ngập chìm trong bùn đất, đồ đạc ngổn ngang. Bà Cúc nằm trên tấm nệm ướt sũng, trong căn nhà lạnh lẽo, bất lực nhìn cảnh tượng tang thương.

Chị Hằng nghẹn lời: “Em muốn đưa mẹ đi tránh lũ nhưng nhà cao hơn xung quanh. Trước ngày mưa lớn, mẹ còn bảo cứ để mẹ ở nhà, có gác xép, có bàn tròn để leo tránh… Ai ngờ lũ dữ quá.” Chị kể, bà nằm đó suốt 4 ngày, thi thể bắt đầu phân huỷ, mùi tử khí nặng nề. Gia đình đã cố gắng quấn thi thể bằng bao ni lông để bớt lạnh, chỉ mong giữ mẹ còn chút lấy nhẹ nhàng cuối cùng.

Trong giây phút đó, gia đình cũng gặp khó khăn lớn về trang phục để làm lễ nhập quan cho bà Cúc. Đội cứu hộ đã đề nghị hỗ trợ, nhưng hiện tại không còn bộ đồ khô nào còn lại. Người con gái chia sẻ: “Chúng tôi chưa thể làm lễ tang vì không có đồ để mặc cho mẹ. Hy vọng xe cứu trợ đi qua mang tới ít quần áo, nhang đèn để sưởi ấm người đã mất.”

Anh Trần Văn Trí, con rể của bà Cúc, kể lại những ngày đêm chờ đợi trong tuyệt vọng: “Chúng tôi chỉ biết đứng ngoài nhìn, nước xiết, không có phương tiện vào nhà. Đến khi vào được thì thấy mẹ nằm dưới bàn tròn, có lẽ leo lên gác rồi nằm đó nghĩ nước sẽ rút. Ai ngờ mọi chuyện lại như thế.”

Đội cứu hộ đã sẵn sàng hỗ trợ khâm liệm, nhưng cũng bối rối vì thiếu vật dụng cần thiết, đặc biệt là đồ để làm lễ cho người đã khuất. Người thân mong muốn nhanh chóng đưa mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng, nhưng những ngày mưa lũ khiến mọi thứ trở nên vô cùng gian nan.

Điều duy nhất họ mong mỏi lúc này là nước rút, để gia đình có thể tổ chức lễ tang một cách trang nghiêm cho người mẹ đã sống cuộc đời bình lặng trong căn nhà cũ. Trong nỗi đau mất đi người thân, họ còn phải đối mặt với cảnh tang thương giữa biển nước mênh mông, hy vọng sẽ sớm thoát khỏi cơn lũ dữ để tiễn đưa người thân yêu về nơi an nghỉ cuối cùng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *