BẠN ĐÃ NHẬM LẪN GIỮA QUYỀN LỢI NGƯỜI HỌC VÀ NGHĨA VỤ CHA MẸ CHƯA?

Tranh cãi xung quanh trách nhiệm đón con của phụ huynh: Ai mới là người chịu trách nhiệm thực sự?

Một câu chuyện nhỏ trong nhóm phụ huynh tại TP.HCM đã nhanh chóng trở thành đề tài tranh luận nóng bỏng, phản ánh rõ những suy nghĩ trái chiều về vai trò và trách nhiệm của các bên liên quan trong việc đón trẻ sau giờ tan học.

Chuyện bắt đầu khi một phụ huynh chia sẻ rằng con mình đã đợi bố mẹ từ cuối giờ học nhưng không có ai nhắc nhở hay hỗ trợ. Thay vì về nhà đúng giờ, em bé tự ra cổng trường và được người quen chở về. Dù không xảy ra hậu quả nghiêm trọng, phụ huynh lo lắng về những rủi ro có thể xảy ra nếu đó là người lạ. Từ đây, họ đặt câu hỏi về trách nhiệm của Ban đại diện cha mẹ lớp, cho rằng lực lượng này nên đóng vai trò điều phối, liên lạc và hỗ trợ cha mẹ trong việc đón con.

Một tin nhắn trong nhóm khiến cuộc tranh luận trở nên sôi động hơn, khi phụ huynh hỏi: “Vậy mà Ban đại diện nói không có quyền hạn, vậy họ làm gì? Trong khi tất cả đều có số điện thoại của cha mẹ”. Câu hỏi này đẩy nhanh vấn đề sang góc nhìn về quy trình đón trẻ và vai trò của các tổ chức phụ trách.

Phản hồi từ Ban đại diện lớp nhấn mạnh rằng việc đưa đón, giữ trẻ và xử lý các tình huống liên quan đến an toàn là trách nhiệm của giáo viên chủ nhiệm và bảo mẫu. Ban đại diện chỉ tham gia hỗ trợ các hoạt động phong trào, không có thẩm quyền hoặc nhiệm vụ kiểm soát từng học sinh sau giờ học. Nhiều phụ huynh trong nhóm đều nhấn mạnh rằng trách nhiệm đón trẻ đúng giờ là của cha mẹ, đặc biệt tại bậc tiểu học, nơi trẻ cần có sự chủ động và tự quản lý hơn.

Có ý kiến cho rằng các phụ huynh không nên lạm dụng vai trò của Ban đại diện như một trung tâm chăm sóc hoặc trợ lý đón trẻ. Các thành viên ban thường là những tình nguyện viên, không hưởng thù lao, và không có nghĩa vụ giám sát hoặc gọi nhắc từng phụ huynh về việc đón con. Yêu cầu này bị cho là không hợp lý và dễ tạo ra áp lực không cần thiết.

Trong khi đó, nhiều phụ huynh lo ngại về việc trẻ tiểu học tự về nhà một mình. Họ cho rằng, dù trẻ có nhận thức về nguy hiểm, kỹ năng và kinh nghiệm để đối phó vẫn còn hạn chế, đặc biệt trong các tình huống bất ngờ như bị lừa đảo, tai nạn giao thông hoặc lạc đường. Chính vì thế, việc để trẻ tự đi về khi chưa đủ trưởng thành là điều không nên xem nhẹ.

Trong vai trò quản lý của nhà trường, giáo viên và bảo mẫu vẫn đang thực hiện các quy trình chuẩn: tập trung học sinh sau giờ tan, chờ phụ huynh đến đón hoặc liên hệ với gia đình khi còn sót lại một học sinh. Tuy nhiên, các bước này chỉ là phần hỗ trợ, còn trách nhiệm chủ động và chủ yếu vẫn thuộc về cha mẹ. Nhiều ý kiến cho rằng, dù nhà trường có làm hết sức, việc chậm trễ hoặc thiếu chú ý của phụ huynh là biểu hiện của sự thiếu trách nhiệm trong gia đình.

Chuyện nhỏ này phản ánh một thực tế lớn hơn: khi người lớn quen đổ dồn trách nhiệm cho người khác, những đứa trẻ là người phải gánh chịu hậu quả cuối cùng. Trẻ em không thể tự bảo vệ mình trước các nguy cơ bên ngoài xã hội, và không có tổ chức nào có thể thay thế hoàn toàn vai trò của gia đình.

Từ góc nhìn xã hội, câu hỏi được đặt ra là liệu đôi khi chính người lớn đang nhầm lẫn giữa quyền lợi của người học và nghĩa vụ làm cha mẹ? Việc trẻ về nhà an toàn không chỉ dựa vào những quy trình của nhà trường mà còn phụ thuộc rất lớn vào sự cẩn trọng, chủ động và trách nhiệm của chính phụ huynh.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *