KHÁM PHÁ BÁO CHÓT VỀ CÂU CHUYỆN ĐỘC ĐÀO CỦA NHÀ LYKOV TRONG RỪNG SIBERIA
Năm 1978, một nhóm nhà địa chất Liên Xô khi đang bay trực thăng qua vùng núi Sayan hẻo lánh của Siberia đã phát hiện ra điều không ngờ tới: một mảnh vườn nhỏ nằm cheo leo trên sườn núi cách khu dân cư gần nhất hơn 250 km. Tại đây, họ tìm thấy gia đình Lykov – những người đã tự cách ly khỏi thế giới từ năm 1936 và không hề hay biết về các biến động lớn nhất của lịch sử nhân loại, bao gồm cả việc Thế chiến II đã kết thúc từ lâu.
BỐI CẢNH VÀ HÀNH TRÌNH TỪ CÔNG CÁC GIÁO PHÁI ĐẾN RỪNG SÔNG
Khởi nguồn từ những năm 1930, gia đình Lykov là thành viên của một giáo phái cũ ở Nga, đối mặt với sự đàn áp tôn giáo quyết liệt. Sau khi anh trai bị bắn chết, Karp Lykov cùng vợ là Akulina và hai con nhỏ thu dọn hành lý, mang theo ít hạt giống và chiếc khung cửi, lặng lẽ rời bỏ cộng đồng để tìm kiếm sự yên bình giữa rừng Taiga sâu thẳm.
Trong hơn bốn thập kỷ, họ xây dựng một căn nhà gỗ nhỏ tại một nơi khắc nghiệt, nơi nhiệt độ có thể giảm xuống dưới -40°C. Họ sinh thêm hai đứa trẻ nữa, lớn lên trong cảnh cô lập tuyệt đối, không biết thế giới bên ngoài đã trải qua những biến cố huy hoàng hay thảm họa tột cùng nào. Những đứa trẻ của gia đình Lykov lớn lên mà không hề gặp gỡ hay biết đến bất kỳ con người nào khác ngoài cha mẹ. Học đọc, học viết qua những cuốn Kinh Thánh cũ, và đếm thời gian bằng cách quan sát các vì sao là tất cả những kiến thức họ có.
Ngày tháng trôi qua trong cô độc, cho tới khi các nhà địa chất tiếp cận gia đình lần đầu tiên vào năm 1978. Khi đó, Karp Lykov đã ngoài 80 tuổi. Khoảnh khắc gây sốc là khi họ phát hiện ra rằng gia đình này hoàn toàn mù mờ về thế giới hiện đại. Karp ngơ ngác hỏi về các sự kiện lớn của nhân loại, và hoàn toàn không biết rằng con người đã đặt chân lên Mặt Trăng hay Thế chiến đã kết thúc từ lâu. Trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai, họ vẫn sống giản đơn, chỉ bận tâm về việc giữ cho khoai tây không thối và làm sao vượt qua những mùa đông khắc nghiệt nhất.
CUỘC SỐNG CHẠY TRỐN CHIẾN TRANH VÀ NGHỊCH CẢM TỪ BẢN NĂNG SINH TỒN
Cuộc đời của gia đình Lykov là một cuộc chiến liên tục để tồn tại hơn là một câu chuyện về tự do. Họ không có muối, không kim loại, và quần áo tự dệt từ vải gai. Thức ăn chủ yếu là khoai tây, lúa mạch và hạt thông.
Năm 1961, cuộc đời họ tiếp tục bị thử thách khi một trận sương muối phá hủy toàn bộ vườn tược. Người mẹ, Akulina, đã chấp nhận chết đói để bảo vệ các con. Những đứa trẻ lớn lên trong cảnh thiếu thốn trầm trọng, chưa từng nhìn thấy chiếc bánh mì thực sự cho đến khi các nhà địa chất xuất hiện. Tuy vậy, họ sở hữu những kỹ năng sinh tồn cực kỳ phi thường: Người con trai Savin có thể đi chân trần trên tuyết để săn thú, còn các anh chị khác có khả năng nhận diện hàng trăm loại cây cỏ có thể làm thuốc.
SỰ GẶP GỠ VỚI THẾ GIỚI HIỆN ĐẠI VÀ CÁI KẾT BUỒN
Sự hiện diện của con người vào năm 1978 mang lại nhiều hệ quả đau lòng. Dù cung cấp thực phẩm, dụng cụ kim loại và hỗ trợ y tế, song họ cũng mang theo các loại vi khuẩn chưa từng tiếp xúc, gây nguy hiểm nghiêm trọng cho sức khỏe của gia đình Lykov. Đến năm 1981, chỉ trong vòng vài tuần, ba trong số bốn người con đã qua đời vì suy thận và viêm phổi. Ông Karp Lykov mất năm 1988, đúng 27 năm sau cái chết của vợ ông. Người con gái út, Agafia, trở thành thành viên duy nhất còn sống sót.
Dù nhận lời mời trở lại xã hội hiện đại, Agafia từ chối. Bà chọn tiếp tục sống trong ngôi nhà gỗ giữa rừng Taiga, nơi bà đã gắn bó suốt hơn một thế kỷ. Với bà, thế giới bên ngoài quá ồn ào, đầy tội lỗi. Bà sống đơn độc, nuôi dê và trồng vườn nhỏ, giữ nguyên dòng chảy thời gian riêng biệt của gia đình.
Chuyện của gia đình Lykov không chỉ là minh chứng về sức chịu đựng phi thường của con người, mà còn là hình ảnh tượng trưng về đức tin và khát vọng sinh tồn giữa thiên nhiên hoang dã. Cuộc sống của họ là câu chuyện về nghị lực vượt qua thử thách lớn nhất của tự nhiên và số phận.