BÁO HIẾU TRƯỚC TẤM LÒNG MẸ CHA – NGƯỜI CON GÁI SẴN SÀNG HIẾN DẠNG TẤT CẢ CHO ĐỜI

CĂN NHÀ CHIẾU ĐỦ LÒNG TỰ TRỌN LẠI ĐỂ GÓC NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ BẤT CHẤP
Từ nhỏ, Trương Lệ đã quen với cảm giác phải tự lo liệu mọi việc trong cuộc sống. Nhà có hai anh em, cô là con út còn anh trai tên Trương Hải. Ngay từ thủa còn bé, cô đã quen nghĩ rằng “sau này lấy chồng là coi như cha mẹ mất đi một đứa con”, lời ông Trương, cha cô, luôn nhắc nhở.

Dù vậy, Trương Lệ chưa bao giờ tin vào điều đó. Trong lòng cô luôn muốn chăm sóc, báo hiếu cha mẹ trước mọi thử thách.

Khoảng bốn năm trước, căn nhà ba tầng xây từ những năm 90 đã xuống cấp trầm trọng. Mỗi trận mưa là căn nhà dột rột, tường nứt loang lổ. Bất chấp khó khăn, cô đã chủ động đề nghị xây lại nhà, tự bỏ tiền lo liệu. Ban đầu, người anh và ông bà đều đồng thuận. Tuy nhiên, sau lưng, Trương Hải lại âm thầm nhờ cô trả hết các khoản chi phí vì lý do “đang thiếu vốn làm ăn”.

Thương bố mẹ già yếu, lại tin tưởng anh trai, Trương Lệ đã vét sạch tiền tiết kiệm, vay mượn thêm bạn bè để lo liệu việc xây dựng. Tổng số tiền cô đã bỏ ra gần 280.000 nhân dân tệ (gần 1 tỷ đồng). Trong suốt ba tháng thi công, cô làm việc không mệt mỏi, ngày đêm kiểm tra từng viên gạch, từng khung cửa, cầu thang. Cô mong sao bố mẹ có một mái nhà sạch sẽ, an toàn để an hưởng tuổi già. Đôi khi, anh trai ghé qua thăm, nhưng chỉ trong phút chốc rồi vội vã đi, vì bận gặp khách hàng. Trương Lệ không trách, cô nghĩ đó là điều bình thường của đàn ông bận rộn. Bố mẹ tự hào về cô con gái trưởng thành, biết lo toan gia đình.

Nhưng niềm vui chưa trọn, cả gia đình đón nhận cú sốc lớn. Chỉ trong vòng 1,5 năm, bố mẹ cô qua đời vì bệnh nặng. Anh em cô bắt đầu chìm trong nỗi u sầu. Khi vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau, luật sư gia đình mời hai người đến để nghe công bố di chúc đã được bố mẹ soạn từ nhiều năm trước.

Khi bản di chúc được đọc, Trương Lệ như hóa đá. Bố mẹ để lại toàn bộ tài sản, trong đó có căn nhà cô đã tự bỏ tiền sửa, lại chuyển cho anh trai. Cô không nhận bất kỳ món quà nào, thậm chí chỉ là một đồng tượng trưng. Không khí trong phòng trở nên nặng nề, cô nhìn sang anh trai. Trương Hải gương mặt cúi xuống, không phản ứng, như thể đã biết trước mọi chuyện từ lâu.

Luật sư giải thích theo quy định pháp luật, di chúc hợp lệ và không có tranh chấp. Nhưng câu nói đó như một cú đấm vào lòng cô gái trẻ. Trương Lệ không tiếc tiền, mà cảm thấy sững sờ vì tại sao người mình yêu thương lại không đối xử công bằng với cô. Vì sao nỗ lực, công sức của cô bị xem nhẹ, và tại sao anh trai lại dửng dưng đến vậy?

Về nhà trong trạng thái bàng hoàng, cô chỉ nghĩ đến một điều duy nhất: Hóa ra cuộc đời này, sự hy sinh của cô chẳng có giá trị gì, chỉ là điều tất nhiên người khác mặc định cô phải thực hiện.

Phải mất nhiều tuần, Trương Lệ mới lấy lại bình tĩnh. Cô không trách móc anh trai, nhưng cũng không thể đối xử như trước. Trong bài viết trên mạng xã hội Xiaohongshu, cô chia sẻ: “Tôi không mong anh ấy chia sẻ nửa tài sản của cha mẹ, chỉ cần anh hãy trả lại phân nửa chi phí sửa chữa căn nhà, vì tôi vẫn còn nợ. Vậy mà anh vẫn im lặng, chẳng thèm hỏi thăm tôi câu nào.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *