NHÀ SẬP, CHẲNG BIẾT NGỦ Ở ĐÂU
Một ngày sau bão Kalmaegi đổ bộ, vùng ven biển phía đông tỉnh Gia Lai vẫn chìm trong cảnh tan hoang. Những mái tôn bị cuốn đi như chơi, nằm vắt vèo trên những tán cây, các mảng tường đổ nát, vật dụng vương vãi khắp sân. Trong không khí ngập tràn mùi bùn đất và biển, hàng chục ngàn hộ dân đang gắng sức dọn dẹp, khắc phục hậu quả từ cơn bão dữ dội.
NHIỀU NGƯỜI MẤT TẤT CẢ, NHỮNG CẢNH ĐÊM NGHẸT NGỦ
Tại thôn Quảng Vân, xã Tuy Phước, Gia Lai, bà Nguyễn Thị Lan (58 tuổi) vội vã thu gom những tấm tôn méo mó, đồ đạc còn sót lại giữa đống đổ nát. Căn nhà ba gian của bà, nơi đã gắn bó bao năm, giờ chỉ còn lại những bức tường trơ trọi. Bị gió cuốn mái mái, tường nhà sụp đổ, bà Lan run rẩy kể lại: “Cơn bão quét qua, mái nhà bay mất, một mảng tường đổ sập xuống chỗ mẹ con tôi đang đứng. Quá sợ hãi, tôi gần như ngã quỵ, may mà đứa con dìu xuống nhà bếp trú. Đợi gió nguôi, chúng tôi mới chạy sang hàng xóm trốn.”
Chồng mất đã 18 năm, bà nuôi bốn đứa con khôn lớn một mình. Vài tháng trước, bà còn dành dụm tiền để sửa lại nhà, giờ đành bất lực nhìn căn nhà bị cuốn phăng trong đêm bão. Nước mắt ràn rụa, bà nghẹn ngào: “Nhà sập, mất hết, trơ trọi giữa nắng mưa. Không biết lấy đâu ra tiền xây lại chốn về này.”
Lặng lẽ dọn dẹp, bà Lan trong sự bất lực, khi nghĩ đến tương lai tăm tối trước mắt. “Chẳng biết sẽ ra sao nữa, chẳng còn gì. Nhà tôi đã cũ, giờ đổ nát thế này, tôi chẳng biết xoay sở thế nào để dựng lại.”
CÙNG NGƯỜI DÂN KHÓ KHĂN, CẢNH SỐNG BỎNG BÒ
Ở cách đó không xa, ông Đỗ Trọng Anh (62 tuổi) cũng đang tất bật dọn dẹp sau cơn bão. Căn nhà của ông tan hoang, mái nhà bị cuốn trụi, đồ đạc bị cuốn theo triều cường ập đến. “Tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp như đêm đó. Gió quật dữ dội, mái nhà bay mất trong tích tắc, rồi triều cường dâng cao, cuốn trôi tất cả. Chạy bão, chạy triều cường mãi không kịp, cha con tôi may mắn thoát nạn,” ông kể.
Trong khi đó, tại làng chài Nhơn Lý, cách đó hơn 30 km, cảnh tượng hoang tàn chưa từng thấy. Những căn nhà ven biển bị sóng đánh tan tác, xà gồ rơi vãi, mái ngói vỡ vụn khắp nơi. Bà Ngô Thị Lanh (70 tuổi) lặng lẽ nhìn ngôi nhà chỉ còn 2 bức tường chắn lấy trời đất. Khi nghe chính quyền vận động di dời chiều tối hôm trước, bà đã dọn vài đồ đạc sang nhà người thân, nhưng sáng hôm sau quay về, cảnh tượng thật sự làm bà sốc: “Tôi chỉ biết bủn rủn, tay chân run lẩy bẩy. Giường, tủ, bàn ghế đều trong đống đổ nát. Giờ tôi chỉ còn hai bàn tay trắng.”
Trong cảnh người già yếu, dân làng đã giúp dọn dẹp, gỡ bỏ từng viên gạch, ván còn dùng được. Tương lai của bà Lanh dường như đã thực sự chấm dứt trong vòng tay này. “Tôi đã già quá rồi, lấy gì mà dựng lại nhà nữa. Chỉ còn biết nhờ bà con giúp đỡ, chuyển đồ đạc sang nhà khác,” bà nghẹn ngào nói.
TỔNG KẾT HẬU QUẢ TỪ BÃO KALMAEGI
Theo số liệu thống kê, Gia Lai có 199 căn nhà bị sập đổ, 12.447 căn bị tốc mái sau cơn bão. Phía biển, những căn nhà bị vỡ vụn không khác gì sau một trận động đất lớn, các mảng tường vỡ tan, mái ngói rộng rãi trong gió cuốn, đồ đạc nằm rải rác khắp nơi.
Dù trời đã yên bình trở lại, nắng vàng rực rỡ trải dài trên đất, nhưng nỗi đau và nạn nhân vẫn còn đó. Những người dân trong tâm trạng bơ vơ, thấp thỏm, cố gắng gượng dậy từ đổ nát. Trong ánh chiều muộn, thấp thoáng những bóng người cặm cụi nhặt nhạnh từng viên ngói, từng tấm ván còn dùng được, như đang cố gắng vá lại giấc mơ vừa bị gió cuốn đi.