BẢO VỆ DI SẢN KHÔNG CHỈ BẢO VỆ KIẾN TRÚC, MÀ CÒN LÀ GIỮ LỬA VĂN MINH VĂN MINH VÀ TẦM NHÌN Dài HẠN

CHÍNH QUYỀN ĐÀ NẴNG GIẢI CỨU BIỆT THỰ 01 PASTEUR BẰNG QUYẾT ĐỊNH ĐÁNG TRÂN TRỌNG

UBND thành phố Đà Nẵng đã quyết định giữ lại biệt thự Pháp tại số 01 Pasteur, giao cho Bảo tàng Đà Nẵng quản lý và định hướng trở thành không gian nghệ thuật. Đây là một bước đi thể hiện sự lắng nghe ý kiến cộng đồng, tiếp thu phản biện từ giới chuyên môn, những người làm văn hóa và dư luận xã hội. Chính quyền thành phố thể hiện rõ nét tinh thần đồng thuận trong việc bảo tồn di sản, đồng hành cùng sự phát triển của đô thị.

Trong bối cảnh Đà Nẵng đang phát triển nhanh, với áp lực liên tục về sử dụng đất đai, việc giữ lại một công trình hơn 100 năm tuổi để làm nơi lưu giữ ký ức đô thị và bảo tồn bản sắc là một lựa chọn cần thiết và đáng trân trọng. Không chỉ đơn thuần là giữ gìn kiến trúc cổ, câu chuyện về biệt thự 01 Pasteur còn là hành động gìn giữ những giá trị văn hóa, tinh thần riêng biệt mà thành phố đã thử thách qua thời gian.

Tuy nhiên, câu chuyện này chưa thể trọn vẹn nếu chỉ dừng lại ở sự hoan nghênh. Thực tế, nếu không có các phản ánh báo chí kịp thời, các ý kiến chuyên môn chân thành và sự lên tiếng của Hội đồng nhân dân cùng dư luận, biệt thự đặc biệt này có thể đã rơi vào tình trạng khó lường hơn. Bởi di sản kiến trúc và văn hóa không chỉ là tài sản để giữ rồi điều chỉnh theo ý muốn, mà còn là những giá trị tồn tại đòi hỏi sự thẩm định kỹ lưỡng và đa chiều từ ban đầu.

Một khía cạnh quan trọng được nhiều chuyên gia nhấn mạnh chính là việc đề xuất, bố trí công năng cho các công trình giá trị cần phải đặt trên nền tảng thẩm định về giá trị văn hóa, đô thị, ký ức cộng đồng và tác động xã hội lâu dài. Chúng ta không thể để các quyết định thiếu cân nhắc làm ảnh hưởng đến giá trị của di sản chỉ vì những lý do tạm thời hoặc chạy theo xu hướng. Nếu cứ làm như vậy, sẽ dễ dẫn đến mất niềm tin của xã hội và tạo ra các tiền lệ không mong muốn trong quá trình quản lý di sản.

Việc giữ lại biệt thự 01 Pasteur để kiến tạo không gian nghệ thuật thật sự có ý nghĩa nếu di sản này không cần phải tự bảo vệ bằng phản ứng của dư luận. Thay vào đó, sự thận trọng, tôn trọng và ưu tiên giá trị văn hóa nên trở thành nguyên tắc trong mọi quyết định liên quan đến di sản. Chỉ khi đó, bảo tồn không còn là một cuộc chiến tranh dư luận mà trở thành một quá trình hợp tác, bền vững, góp phần giữ gìn bản sắc của Đà Nẵng trong thời đại mới.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *