BẬT MẮT VỚI NHỮNG CHUYỆN TÂM LINH KỨC ĐỘNG TRẠI MAI TÁNG PHỨC THIỆN THỌ!

CHUYỆN BÁO VỀ NHỮNG ĐIỀU KỲ LẠ SAU CÁI CHẾT: KÝ ỨC & TÂM LINH TỪ NGHỀ MAI TÁNG

Chú Mười, chủ trại hòm Phước Thiện Thọ nằm trên đường Tôn Thất Thuyết, phường 4, quận 4 cũ (nay là phường Khánh Hội, TP.HCM), đã gắn bó hơn hai thập kỷ với nghề mai táng. Dù đã trải qua nhiều năm, chú vẫn không thể quên những chuyện kỳ lạ, những đêm không lý giải nổi xảy ra sau những cuộc đưa tang mình chứng.

Chú kể, năm 2002, chú nhận lo đám tang cho một ông cụ không có con, chỉ còn cháu nội. Sau lễ hỏa táng, hai ngày sau, gia đình gọi chú đến nhà với nét mặt lo lắng. Bà vợ ông cụ hỏi trong run rẩy: “Chú Mười, sao chỗ đơn vị hỏa táng giao cho tui hai hũ, một hũ tro, một hũ cốt? Đêm qua tôi mơ ông ấy còn về nói hũ để ở chùa chỉ toàn tro, cốt ông ấy tụi nhỏ đem về Cần Đước chôn rồi…”. Chính chú cũng lạnh gáy khi nghe vậy, nhưng cố giữ bình tĩnh, an ủi gia đình: “Nghề này vậy đó, người mất đôi lúc hay gửi gắm thông điệp, để mình sửa sai những điều chưa đúng. Lúc đó chú cũng lo, nhưng rồi nghĩ đó là nghiệp, mình làm tròn bổn phận là tốt nhất.”

Trong những câu chuyện mà chú Mười chia sẻ, có những hiện tượng khó lý giải. Ví dụ như lần khác, chú làm lễ an táng cho một cụ ông, rồi đón con gái út từ nước ngoài về. Khi cô gái bước vào phòng, vuốt mắt cha ba cái, thân thể ông cụ đang nằm bất động bỗng chắp tay lại ngay trước ngực, rồi thả xuống. Chú kể, đó là hành động khiến ai cũng bàng hoàng, như thể ông cụ chờ đợi người thân của mình mới yên lòng ra đi.

Chú còn kể về những lần làm lễ đưa tang vào ban đêm, dù trời mưa hay gió lớn, vẫn thực hiện đều đặn. Nhưng điều làm chú đau lòng là cảnh những người thân đứng bên quan tài, những cảm xúc nặng trĩu, khiến tim chú cũng nhói lên. “Làm nghề này, phải biết nuốt nước mắt, không thể vô cảm. Chứng kiến cảnh người vợ ôm quan chồng, người cha già vuốt má đứa con còn đỏ ửng tuổi đời, trái tim chú cũng bị chấn động”, chú nói trong giọng xúc động.

Trong các lần làm lễ, chú Mười cho biết, có không ít lần xác chết chưa khép mắt, dù người thân đã vuốt ve, cố gắng khép lại. “Người ngoài nhìn thấy cơ mặt cứng, nhưng người thân vào vuốt thì mắt mới khép lại. Có những điều, ngay cả khoa học hiện đại vẫn chưa thể giải thích rõ ràng, đó chính là những điều tâm linh tồn tại đằng sau những cái chết.”

Anh Hạnh, người đồng hành cùng chú trong công việc đã gần 10 năm, nói thêm: “Phật giáo tin rằng khi người ta mất, thể xác ngưng hoạt động, còn ý niệm, hồn phách vẫn còn quanh quẩn trong khoảng 8-12 tiếng đồng hồ. Như thể họ đang chờ đợi, còn luyến tiếc điều gì đó. Vuốt mắt không chỉ là chuyện cơ học, mà còn chứa đựng những điều khó giải thích.”

Chú Mười cũng kể những câu chuyện có phần huyền bí liên quan đến các linh hiện về sau khi người thân khuất. Một đêm, chú nằm mơ thấy người mất ngồi ngay đầu giường, chỉ nhìn chú rồi biến mất. Sáng hôm sau, chú vội đi báo gia đình làm lễ yên mộ, coi đó là một dấu hiệu từ thế giới bên kia, nhắc nhở về sự trọn vẹn của việc tiễn biệt.

Trong niềm tin của chú, những chuyện kỳ lạ này không phải là điều đáng sợ, mà là minh chứng cho sự tồn tại của tâm linh. “Sống nay chết mai, chúng ta đâu thể biết trước điều gì. Nghề mai táng không chỉ để tiễn biệt, mà còn là nghĩa tình, là trách nhiệm của người còn sống dành cho người đã khuất”, chú khẳng định.

Chú Mười kết thúc câu chuyện bằng lời nhấn mạnh về giá trị của sự trân trọng cuộc sống và những gì còn lại sau từng lần chia xa: “Công việc của tụi chú là để người ta yên tâm ra đi, còn mình thì biết trân trọng những giá trị đời này hơn. Sống rồi thì hãy yêu thương quý trọng nhau, vì cuối cùng, ai rồi cũng phải về với cõi vĩnh hằng.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *