KHI NHỮNG TIN NHẮN GỬI ĐÊM GÂY NỔI ĐAU TỪ CHIỀU SÀNG
Trong giây phút yên bình của đêm khuya, điện thoại đột nhiên rung lên khiến tôi giật mình. Ban đầu nghĩ là tin nhắn nhóm hoặc quảng cáo, tôi định bỏ qua, nhưng rồi vẫn với tay lấy điện thoại. Đó là tin nhắn của chồng, không phải những lời lẽ thân mật hay liên quan đến công việc, mà chỉ vỏn vẹn những dòng ngắn gọn: “Mai nhà mình có việc gấp. Em thu xếp nghỉ buổi sáng nhé.”
Tôi đọc đi đọc lại, không rõ rõ nội dung, cảm giác như mọi thứ đã được sắp đặt sẵn. Không câu hỏi, không lời giải thích, chỉ là một thông báo dứt khoát, có vẻ như mọi chuyện đã xong xuôi trong chính anh. Ánh nhìn qua hai đứa con đang say giấc, tôi tự hỏi có phải anh nghĩ gửi tin nhắn như vậy đã đủ, hoặc có thể anh nghĩ tôi tự hiểu, tự lo liệu.
Chờ sáng, khi chồng về nhà sau ca đêm, tôi mới rõ ra lý do của “việc gấp” ấy. Nhà chồng có khách, cần người dọn dẹp, chuẩn bị đồ đạc. Mẹ chồng đã gọi từ chiều, anh đồng ý lập tức, đến tối mới nhớ ra phải báo cho tôi. Tôi hỏi sao không nói sớm, anh bảo nghĩ tôi linh động, có thể nghỉ buổi sáng mà không gây phiền phức. Giọng anh tự nhiên, không có ý ép buộc, nhưng chính điều đó lại khiến tôi nghẹn đắng.
Chỉ qua một tin nhắn đêm muộn, tôi hiểu vì sao nhiều phụ nữ sau cưới cảm thấy mình hay rơi lệ trong thầm lặng, dù vẻ bên ngoài vẫn bình thản. Với công việc văn phòng, tôi không thể tự ý nghỉ đột xuất, phải giải thích đủ thứ. Điều khiến tôi mệt mỏi không phải là việc nghỉ phép, mà là cảm giác luôn phải “thu xếp”: công việc, thời gian, cảm xúc của chính mình.
Tôi nhớ lại những lần trước đó, những cuộc họp gia đình thông báo sát giờ, những bữa cơm chỉ được báo bằng câu “tí nữa có khách”, hay những lần nhà có việc, chồng chỉ nói “em làm luôn nhé”, rồi tôi tự hiểu cách làm sao phù hợp. Chồng tôi không xấu xí, không rượu chè hay ngoại tình, nhưng anh mang trong mình tư duy rằng vợ sẽ xoay sở được tất cả.
Và tôi đã quen, đã tự nhủ rằng đó là trách nhiệm của mình, từ ngày cưới đến nay. Tôi hiếm khi nói “không”, không muốn gây căng thẳng, vì nghĩ rằng rồi mình vẫn làm được, và dần dần, việc đó trở thành thói quen cố định. Đêm đó, sau khi đọc tin nhắn, tôi mới thấu hiểu vì sao nhiều người phụ nữ hay khóc thầm: không phải vì bị đối xử bất công, mà vì những chuyện nhỏ nhặt, lặp đi lặp lại, khiến họ cảm thấy mình không còn là người có tiếng nói, mà chỉ là người được… thông báo.
Tôi không trách mẹ chồng, vì bà quen dựa vào con trai. Tôi cũng không trách chồng cố ý, nhưng trong lòng tôi, luôn có cảm giác rằng tôi là người có thể hy sinh, chấp nhận điều chỉnh, chịu đựng thêm một chút. Sáng hôm sau, tôi vẫn xin nghỉ làm, về nhà chồng giúp đỡ, vẫn cười nói bình thường, nhưng trong lòng lại có một khoảng rỗng từ chiếc tin nhắn đêm hôm đó.
Chỉ đến tối, tôi mới nhẹ nhàng nói với chồng: “Lần sau, anh có việc cứ nói sớm với em, để còn sắp xếp, chứ đừng để đến sát giờ mới biết.” Anh im lặng vài giây rồi gật đầu. Tôi không chắc anh đã hiểu hết tất cả, nhưng ít nhất, tôi đã nói ra. Và tôi tin rằng nhiều phụ nữ sau cưới cũng giống tôi, không cần những biến cố lớn, chỉ một tin nhắn gần nửa đêm là đủ để lý giải vì sao họ hay khóc thầm, dù cuộc sống vẫn cứ diễn ra bình thường.