BÊN DƯỚI CÙI TRANG ĐIỂM, NHỮNG CÔ GÁI TRẺ ÂM THẦM GIAO BUỒN VÀ SỰ BÌNH YÊN CHO NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

LÒNG TIN VÀ NỔI ĐAU CHÂN THẬT CỦA NHỮNG NỮ NHÂN VIÊN TRANG ĐIỂM NGÀNH TANG LỄ

Trong bóng tối tĩnh lặng của những ngày cuối đời, có những người phụ nữ thầm lặng thấu hiểu và sẻ chia niềm đau của người đã khuất lẫn gia đình họ, bằng đôi tay tỉ mỉ và trái tim chân thành. Đó chính là những nữ nhân viên trang điểm tang lễ, những người chọn cuộc đời bình yên để mang lại hình ảnh cuối cùng trọn vẹn cho người ra đi.

TRẦN KIM EM: TỪ NGHỊCH CẢNH ĐẾN NIỀM TỰ HÀO

Trần Kim Em (22 tuổi), bước vào nghề nghiệp đặc biệt này bằng một sự tình cờ vào gần một năm trước. Trong bộ đồ màu đen quen thuộc, tóc búi cao giản dị, cô bắt đầu ngày làm việc của mình bằng chiếc cốp đựng đồ trang điểm. Mặc dù công việc ban đầu khiến cô lo lắng, ngần ngại, Kim Em vui vẻ chia sẻ: “Ca đầu tiên mình làm, trước khi chạm vào người mất, mình có một chút lo, lo sợ làm không tốt thôi chứ không sợ gì khác. Mình nghĩ mình là một người con của gia chủ, người nằm đó là ông bà, cha mẹ, anh chị của mình thì khi ấy mình sẽ không thấy lo sợ gì nữa.”

Nhiều người trong gia đình phản đối quyết định theo nghề của Kim Em, bởi họ e ngại về tâm linh và sức khỏe. Tuy nhiên, sau trải nghiệm thực tế, mẹ của cô đã thay đổi suy nghĩ và tự hào về con gái. Bạn bè nhận ra sự trưởng thành rõ rệt, chín chắn hơn của cô gái trẻ.

TRANG ĐIỂM CHO NGƯỜI MẤT KHÁC HOÀN TOÀN

Nghề trang điểm tang lễ không chỉ đơn giản như trang điểm cho người sống. Trần Thị Yến Nhi (25 tuổi), một người từng làm cán bộ đoàn trong một cơ quan nhà nước, đã “bén duyên” với ngành này sau một trải nghiệm cá nhân khó quên. Sau khi chứng kiến cảnh người thân trong gia đình qua đời trong tình cảnh vội vàng, Nhi quyết định theo nghề để giúp những người khác tránh khỏi những đau buồn đó.

“Trang điểm cho người mất lại khác hoàn toàn. Có người da khô, mất nước, có người da ẩm, mình phải biết cách đánh phấn để gương mặt trông như đang ngủ, bình yên, chứ không sặc sỡ như khi còn sống,” Nhi chia sẻ.

Những ngày đầu, cô đối mặt với nhiều định kiến về nghề nghiệp, đặc biệt là từ gia đình và xã hội. Nhi kể lại những trải nghiệm ban đầu: “Từ sợ bóng tối, sợ máu, đến việc phải đối diện trực tiếp với nỗi đau gia đình. Có lần em bị ám ảnh bởi hình ảnh của một học sinh lớp 6 vừa qua đời, chỉ mới 12 tuổi và còn đội chiếc khăn quàng đỏ. Gia đình em mong em chính tay thắt lại chiếc khăn đó cho em trong giấc ngủ cuối cùng.”

Việc chuẩn bị cuối đời cho người đã khuất còn đòi hỏi sự kỹ lưỡng trong từng công đoạn, từ tẩy rửa, thay quần áo cho đến sắp xếp dáng vẻ, để họ ra đi trong sự bình yên và trang nghiêm.

NHỮNG GƯƠNG MẶT ĐAU ĐỚN, NHỮNG TÂM HỒN TẬN TỤY

Ngoài việc trang điểm, các nữ nhân viên này còn phải chuẩn bị mọi thứ để người đã khuất có thể ra đi trọn vẹn. Nhi nhớ về lần trang điểm cho một học sinh chỉ mới 12 tuổi trong ngày đưa tiễn đã gửi gắm nhiều cảm xúc đặc biệt: “Gia đình muốn chính tay em thắt cho bạn chiếc khăn quàng đỏ như khi còn đi học. Vì làm cán bộ đoàn, em đã thắt rất nhiều khăn cho các đội viên, nhưng đó là lần em xúc động nhất.”

Trong quá trình làm việc, họ phải đối mặt với những cảm xúc tiêu cực, đôi khi là hình ảnh khó quên, nhưng tất cả đều hướng đến mục tiêu cao cả: đem lại hình ảnh cuối cùng trọn vẹn nhất để người thân có thể tiễn biệt trong bình yên.

Đằng sau vẻ ngoài bình thản, người phụ nữ làm nghề tang lễ luôn đặt trái tim và tâm huyết vào từng khoảnh khắc. Họ tự nhủ rằng, mỗi lần bước vào công việc này đều như lần cuối, nhằm giúp đỡ những gia đình vượt qua nỗi đau, để người đã khuất có hình ảnh cuối cùng trọn vẹn nơi tâm trí người thân yêu.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *