THÂN TA VỠ BỞI THIÊN NHIÊN, NGHỊCH CẢM ĐIỂM TINH CỦA MỘT GIA ĐÌNH TRẺ TRUNG TẠI ĐIỆN BIÊN
Trong chiều tối ngày 2.8, căn nhà truyền thống của người đồng bào dân tộc Mông trên đỉnh núi ở bản Trống Sư, xã Xa Dung, tỉnh Điện Biên, trở thành nơi tang thương và nỗi đau mất mát quá khứ. Vợ chồng anh Vàng A Ná và chị Sùng Thị Ly, đều 28 tuổi, ngồi lặng lẽ bên bàn thờ lập vội, những giọt nước mắt trào ra không ngừng khi hồi tưởng về vụ sạt lở đất đêm ngày 1.8 đã cướp đi sinh mạng của ba đứa con thân yêu của họ.
Tiếng khóc, tiếng trống làm ma vọng ra từ căn nhà nhỏ như nhát dao cứa sâu vào trái tim của người cha mẹ trẻ. Đó là những tiếng gọi đòi hỏi sự cưu mang của những người thân, là nỗi ám ảnh không nguôi về ba đứa trẻ xấu số – hai trai, một gái, bị đất đá vùi lấp trong dòng lũ quét dữ dội. Những giọt nước mắt của chị Ly như hòa quyện cùng nỗi đau của người chồng trong những ngày đen tối này, khi họ người mất, người còn nhưng trái tim như đang rỉ máu.
Anh Vàng A Ná kể lại từng khoảnh khắc bi thương. Khoảng 4 giờ 30 phút sáng ngày 1.8, trời mưa kịch liệt, anh và các con đang nằm trong căn nhà nhỏ thì bất ngờ nghe tiếng rầm dữ dội. Bức tường đổ sập, đất, đá cùng nước tràn vào ước lượng nửa mét. Trong tích tắc, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Khoảng 5 giây sau, anh bị đất đá xô ra khỏi nhà, còn các con đang say ngủ không kịp phản ứng. Anh bò đến tìm các con trong bóng tối, cố gắng đào bới bằng tay, gọi tên các con nhưng vô vọng. Ngôi nhà bị vùi lấp hoàn toàn, chỉ còn lại ký ức tàn phá và nỗi đau không gì diễn tả nổi.
Anh kể: “Tôi cố gắng hết sức nhưng đất, gốc cây, nước tràn vào khiến tôi không thể cứu được các con. Tôi đã làm tất cả những gì có thể, nhưng vô ích”. Đau đớn, anh chạy bộ hơn 1 km sang nhà người thân cầu cứu nhưng thời tiết khắc nghiệt, mưa ngày càng nặng hạt, công cuộc tìm kiếm trở nên vô vọng. Trong đêm tối và bãi bồi của dòng nước, mãi đến sáng hôm sau, thi thể các cháu được tìm thấy từng đứa một, làm tràn ngập lòng người một nỗi buồn triền miên.
Chị Ly, người đang ở TP Bắc Giang làm việc, nghe tin dữ không thể tin nổi. Trong cơn bàng hoàng, chị vội vàng chạy về quê hương để cùng chồng lo hậu sự. Hành trình xa gần 500 km chỉ trong đêm, đưa chị về nhà trong nỗi đau tột cùng. Theo phong tục địa phương, các cháu nhỏ được mai táng ngay sau khi cứu hộ xong, còn người anh cả – em trai lớn nhất năm nay học lớp 7 – được đưa về nhà tổ chức lễ tang. Trong những ký ức day dứt, chị kể: Các con luôn ngoan ngoãn, giúp đỡ mẹ cha, dù còn nhỏ đã biết trông nom việc nhà.
Trong những ngày qua, chị Ly không thể tránh khỏi những giọt nước mắt nghẹn ngào: “7 giờ tối hôm trước các con còn gọi điện báo nhớ mẹ, mong mẹ về với các con. Tôi dặn chúng cứ ngoan, nghe lời bố, đến tháng 9 mẹ sẽ về. Không ngờ đó là lần cuối cùng tôi được nghe giọng các con”. Nhớ về lời hứa chưa kịp thực hiện, chị nghẹn ngào, ước gì mọi chuyện có thể khác đi.
Chia sẻ về những ngày đau thương, chị kể: “Tôi còn hứa sẽ mua điện thoại cho con lớn, xe đạp cho hai đứa nhỏ. Giờ thì tất cả đều mãi là ký ức xa vời, chẳng thể thành hiện thực nữa”. Đau đớn, chị như mất phương hướng, chẳng biết làm sao để vượt qua nỗi đau này.
Ngày định mệnh đã để lại trong lòng người thân và cộng đồng những bài học về sức mạnh của thiên nhiên, về sự mong manh của phận người. Những câu chuyện, những ký ức về ba đứa trẻ đáng yêu, ngoan ngoãn, luôn giúp đỡ bố mẹ sẽ mãi là di sản của gia đình này để nhắc nhở về một thảm họa khiến họ mất hết tất cả. Nỗi đau này không chỉ là của riêng gia đình mà còn nhấn mạnh về những hệ lụy thường trực của thiên nhiên khắc nghiệt tại các vùng núi cao, nơi cuộc sống luôn tiềm ẩn hiểm họa.