SỐNG VỚI UNG THƯ: CÁCH CHỊ MAI ĐÃ HỌC CÁCH BUÔNG NỖI SỢ VÀ TRỌN VẸN MỘT KIẾP NGƯỜI
Tháng 5 năm 2024, Nguyễn Thị Mai, 32 tuổi, quê Hải Phòng, bắt đầu một hành trình mới mà cô chưa từng hình dung trong đời. Những ngày tháng đau đớn, tuyệt vọng đã qua, nhưng cú sốc lớn nhất vẫn còn in đậm trong tâm trí Mai khi nhận ra ung thư đã chuyển biến nặng hơn, trở thành ung thư máu. Cuộc chiến của cô gái trẻ này không chỉ là về thể xác mà còn là cuộc đấu tranh nội tâm để giữ lấy bình yên trong tâm trí.
Khi cầm tờ giấy chẩn đoán ung thư hạch, Mai gần như không còn nhớ chính mình rời khỏi bệnh viện như thế nào. Những âm thanh quen thuộc của hành lang, giọng nói đều đều của bác sĩ dường như bị bóp nghẹt, thay vào đó là những thông tin về phác đồ điều trị, các đợt hóa chất, những rủi ro có thể xảy ra. Trong lần đầu tiên, Mai vẫn tin rằng chỉ cần kiên trì sẽ qua khỏi. “Lúc đó tôi nghĩ đơn giản, cứ chữa đi rồi sẽ khỏi,” cô kể.
Tuy nhiên, sau một năm, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Ung thư không lui, thậm chí còn tái phát và chuyển thành ung thư máu. Lần thứ hai nghe tin, Mai không còn khóc hay hoảng loạn, mà chỉ cảm thấy một nỗi buồn âm thầm, nặng nề hơn nhiều. Phần lớn cảm xúc ấy thuộc về người chồng của cô, anh Phạm Văn Tiền, 34 tuổi, người luôn bên cạnh chia sẻ mọi khó khăn. Anh nhớ rõ khoảnh khắc hai vợ chồng lặng lẽ ngồi trước phòng khám, Mai không nói gì, chỉ nhìn ra sân bệnh viện, rõ ràng cô đã mệt mỏi lắm rồi.
Sau đó, Mai chuyển điều trị sang Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương. Bảy tháng trôi qua trong những đợt xét nghiệm, truyền thuốc, theo dõi chỉ số máu, nhưng kết quả chưa cho thấy dấu hiệu tích cực rõ rệt nào. Điều thay đổi lớn nhất không nằm ở bệnh án, mà là cách cô đối diện với bệnh tật. Trước đây, dù biết rõ tình hình sức khỏe, mỗi chỉ số bất thường đều khiến Mai mất ngủ, tâm trí cô bị rối loạn bởi sự lo lắng, tự tra cứu từng kết quả xét nghiệm để tự a“nh,” cá nhân hoá nỗi sợ.
Trong suốt hành trình hai năm chống chọi ung thư, Mai đã học cách buông bỏ nỗi sợ, tập trung sống mỗi ngày một cách trọn vẹn. Cô không còn hỏi bác sĩ nhiều về tình trạng bệnh, không còn dằn vặt bản thân, mà chọn cách chấp nhận mọi điều xảy ra. “Nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi không còn hỏi bác sĩ nhiều như trước nữa,” cô chia sẻ. Thay vào đó, cô tin rằng miễn là không đau đớn, thì cuộc sống đã đủ ý nghĩa. Những khoảnh khắc vui vẻ bên người thân, những ngày thức dậy còn cảm nhận được cơ thể khỏe mạnh trở thành điều quan trọng nhất.
Hai năm chiến đấu với ung thư, điều khiến Mai mệt mỏi nhất chính là cảm giác chờ đợi vô hạn – chờ kết quả xét nghiệm, chờ đợi đáp ứng thuốc, chờ đợi phép màu có thể không bao giờ đến. Anh Tiền, chồng cô, hiểu rõ nỗi đau đó: “ Có những đêm Mai hỏi tôi, nếu lần này không ổn thì sao. Tôi chỉ nắm lấy tay vợ, không biết trả lời thế nào. Cả hai đều sống trong cảm giác lơ lửng đó.” Đến một thời điểm, Mai nhận ra mình không thể cứ mãi chìm trong sự chờ đợi mịt mùng như vậy. Cô bắt đầu tập trung vào những cảm xúc tích cực, ưu tiên sống vui vẻ khi có thể.
Từ đó, Mai cùng gia đình quyết định tập trung vào những điều ý nghĩa trong cuộc sống hàng ngày. Khi thể chất cho phép, cô thưởng thức những món yêu thích, trò chuyện nhiều hơn với chồng về những chuyện nhỏ nhặt đời thường. Những ngày không còn lo lắng về bệnh tật, cô sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, không để nó che phủ mọi niềm vui. “Còn sống ngày nào thì sống cho vui vẻ, trọn vẹn ngày đó,” cô chia sẻ.
Các bác sĩ nhận định, những bệnh nhân ung thư tái phát hoặc chuyển dạng nặng thường phải đối mặt với gánh nặng tâm lý lớn hơn nhiều so với lần đầu mắc bệnh. Niềm hy vọng bị bào mòn, niềm tin lung lay, kéo theo quá trình điều trị kéo dài, phức tạp hơn. Không ít người rơi vào trạng thái trầm cảm, lo âu hay ám ảnh cái chết. Nhưng cũng có những người chọn cách chấp nhận sự bất định để duy trì sự bình yên trong tâm trí, như Mai đã làm.
Hạnh phúc đối với Mai giờ đây rất đơn giản. Đó là những ngày không đau đớn, những buổi sáng còn đủ sức tự đi lại, những khoảnh khắc cười đùa cùng chồng mà không cần né tránh hai chữ “ung thư,” nhưng cũng không để nó phủ bóng mọi niềm vui. Dù mệt mỏi, yếu ớt, cô vẫn học cách chấp nhận và sống bình thản. “Đời người ai cũng chỉ sống một kiếp. Tôi chỉ mong kiếp này, dù ngắn hay dài, cũng đừng quá nặng nề,” cô nói.
Trong căn phòng bệnh, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn ngoài kia, Mai không còn đếm ngày điều trị mà chỉ đếm những khoảnh khắc cảm nhận được niềm vui, dù nhỏ bé. Sống cùng bệnh tật không phải là chiến thắng hay thua cuộc, mà là giữ lại sự bình thản, sự đón nhận dù điều đó vẫn còn trong hơi thở. Mai đã học cách sống dịu dàng với chính mình, không để bệnh tật lấy mất phần người trong cô, và quan trọng hơn, cô đã tìm thấy ý nghĩa trong từng ngày sống còn lại.