CHỚP LẤY TỈ SỐ 2-0 TRONG PHÚT BÙ GIỜ, ĐỘI TUYỂN VN VƯỢT KHỎI KHÓ KHĂN NHƯ THẾ NÀO?

KHỞI ĐẦU ĐÁNG LO LẮNG CỦA ĐỘI TUYỂN VIỆT NAM TRƯỚC THẾ ĐẤU KHẨN CẤP

Lần gần nhất đội tuyển Việt Nam làm khách trên sân của Lào vào tháng 12 năm 2024, họ đã gặp nhiều khó khăn khi kết thúc hiệp 1 với tỉ số hòa không bàn thắng. Đội hình của Lào thi đấu chắc chắn, kỷ luật cao khiến các học trò của HLV Kim Sang-sik không thể tạo ra sự áp đảo rõ rệt. Thậm chí, khi có cơ hội, Tiến Linh cùng các đồng đội lại xử lý vụng về, bỏ lỡ những pha dứt điểm thuận lợi. Điều này thực sự đáng lo, đặc biệt khi đối đầu với một đội tuyển nằm kém 77 bậc trên bảng xếp hạng thế giới như Lào.

Tình hình diễn biến tương tự cũng xuất hiện vào tối 19.11 tại sân vận động quốc gia Lào. Đội tuyển Việt Nam kiểm soát bóng vượt trội, nhưng vẫn rối rắm và vội vã trong lối chơi, dẫn đến những pha xử lý thiếu chính xác và không thể cụ thể hóa thành bàn thắng.

Từ phía đối thủ, đội tuyển Lào dưới sự chỉ đạo của HLV Ha Hyeok-jun đã thể hiện lối chơi phòng ngự đông người, đầy quyết tâm. Các cầu thủ tranh chấp quyết liệt, bọc lót tốt và phản công nhanh nhờ khai thác biên trái, nơi Cao Pendant Quang Vinh thường xuyên leo cao. Tuy nhiên, hàng công của tuyển Việt Nam chưa thực sự hiệu quả trong hiệp 1, khi các pha phối hợp lệch nhịp và bỏ lỡ cơ hội. Tiến Linh có pha đối mặt bỏ lỡ cơ hội ghi bàn dù khung thành rộng mở, còn Quang Hải cũng không tận dụng kỹ thuật để ghi điểm khi sút chệch khung thành. Sự thiếu nhạy bén này phản ánh hệ thống tấn công rời rạc, thiếu cảm giác của đội tuyển Việt Nam, giống như tình hình đã gặp phải trong trận gặp Nepal, khi họ không tạo ra đủ sức ép khiến đối thủ mắc sai lầm.

QUÁ MẮN VỚI SỰ TRỞ LẠI CỦA XUÂN SON

Trước tình hình đó, HLV Kim Sang-sik đã nhận ra điểm yếu và có sự điều chỉnh lớn ngay đầu hiệp 2. Xuân Son trở lại sau một năm vắng bóng, đảm nhận vai trò chủ công, cùng các tiền đạo Tuấn Hải, Hai Long và Gia Hưng. Sơ đồ từ 4-2-4 thay thế cho hệ thống phòng ngự dựa trên 3-5-2 đã giúp đội tuyển Việt Nam tạo ra nhiều áp lực hơn về phía đối phương. Xuân Son không cần nhiều bóng, nhưng hoạt động tích cực, chạy chỗ mở khoảng trống và làm “chim mồi” để các đồng đội băng lên tấn công. Điển hình là pha chuyền bóng hợp lý của anh ở phút 60 giúp Tuấn Hải dứt điểm dội xà, tạo dấu hiệu của sự thay đổi tích cực.

Cầu thủ 28 tuổi này từng kéo đội tuyển Việt Nam lên đỉnh cao Đông Nam Á năm trước, và khi trở lại, anh đã nhận được sự hỗ trợ đắc lực từ đồng đội trong việc mở tỉ số qua quả phạt đền ở phút 68 — sau pha bóng thủ môn Lào đẩy bóng mắc lỗi. Chính pha ghi bàn của Xuân Son báo hiệu sự trở lại ấn tượng của anh và mở ra hy vọng cho đội nhà trong trận đấu.

Tuy nhiên, điểm sáng đó lại đặt ra câu hỏi về cách vận hành của đội tuyển. Việc HLV Kim tung ra tới 4 tiền đạo khiến tuyến giữa bị co hẹp, chỉ còn Hoàng Đức và Quang Hải đảm trách nhiệm vụ kiểm soát. Đội tuyển Việt Nam dâng cao quá mức, để lỗ hổng lớn giữa sân, tạo điều kiện cho đối phương khai thác. Trong 15 phút cuối trận, Văn Lâm liên tiếp phải đối mặt với các tình huống nguy hiểm của Lào, dù toàn đội đã cố gắng phòng thủ.

Chiến thắng cuối cùng đến trong phút bù giờ thứ 4 khi thủ môn đội khách đấm bóng sai sau quả tạt của Tiến Anh, tạo cơ hội cho Tuấn Hải ghi bàn ấn định tỉ số 2-0. Với kết quả này, đội tuyển Việt Nam có 12 điểm sau 5 trận, thắng 4, thua 1, vẫn kém Malaysia 3 điểm trước trận đấu quyết định cuối cùng. Trong hai trận gần nhất gặp Lào và Nepal, họ mới ghi 3 bàn, thể hiện rõ sự thiếu mặn mà trong lối chơi và áp lực tấn công.

Trong đợt tập trung vào tháng 3 năm 2026, khi làn gió trẻ của đội U.23 bắt đầu trở lại cùng sự bổ sung các nhân tố nhập tịch, đội bóng áo đỏ cần phải lấy lại phong độ để bắt kịp cuộc đua. Các trận đấu quan trọng của AFF Cup, Asian Cup và vòng loại World Cup đang chờ đợi, và đội tuyển Việt Nam không thể tiếp tục lối chơi thiếu hiệu quả này.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *