ĐỖ THỊ HẢI YẾN: PHIM XUẤT SẮC SẼ LUÔN SỐNG MÃI TRONG TRÁI TIM KHÁN GIẢ
Trong suốt hơn 30 năm hoạt động nghệ thuật, Đỗ Thị Hải Yến không chỉ ghi dấu ấn bằng những vai diễn nổi bật mà còn chứng tỏ sự gắn bó và đam mê với điện ảnh qua nhiều trạng thái khác nhau. Sau 10 năm vắng bóng, chị trở lại với vẻ đẹp nhẹ nhàng và khí chất tinh tế, như một dòng suối dịu dàng chảy qua thị trường phim ảnh ngày càng sôi động của Việt Nam. Không bị cuốn theo dòng chảy thương mại hay mơ hồ giữa các thể loại, chị chọn cho mình một con đường riêng, nơi mà cái đẹp của phim nằm trong cảm xúc chân thực chứ không phải định nghĩa cứng nhắc về nghệ thuật hay thương mại.
Tại sao chị lại quyết định trở lại điện ảnh đúng thời điểm này?
Dù đó có thể là sự may mắn hay một chữ duyên nhất định, tôi nghĩ 10 năm không quá dài để làm nên sự trưởng thành và cảm xúc mới trong tôi. Thời gian này, tôi dành cho gia đình, cho các con, và cho những trải nghiệm cuộc sống. Khi các con đã đủ lớn để tự lập, tôi mới có đủ thời gian và đam mê để trở lại với nghề. Đó là hành trình của một người mẹ vừa trưởng thành, vừa đam mê và tự do trong cảm xúc sáng tạo.
Trong thời gian đó, chị đã làm gì để duy trì đam mê và gắn bó với phim ảnh?
Tôi dành thời gian xem phim, tổ chức các buổi chiếu phim nhỏ, hỗ trợ các đạo diễn trẻ. Thậm chí, tôi còn mở một trường mầm non, tổ chức triển lãm tranh, nắm bắt cuộc sống và cảm xúc qua các hoạt động nghệ thuật khác. Đối với tôi, điện ảnh không chỉ là công việc mà còn là cuộc sống, là cảm xúc mỗi ngày. Dù không tham gia sản xuất liên tục, tôi vẫn cảm nhận mình luôn đồng hành theo cách riêng.
Phải chăng sự trở lại này là cách bù đắp cho thời gian “nhớ nghề”?
Tôi rất kỹ càng trước những lời mời và chọn lựa dự án phù hợp với cảm xúc của mình. Những bộ phim tôi nhận luôn khắc họa những người phụ nữ đặc biệt trong cuộc sống, với nhiều câu chuyện đa dạng và ý nghĩa. Yêu phụ nữ, yêu cái đẹp, và yêu chính cuộc đời của người phụ nữ, tôi xem đó là sứ mệnh của riêng mình, không phải hy sinh mà là sự tự do lựa chọn. Gia đình, cảm xúc, và những trải nghiệm trong cuộc sống là những điều tôi trân trọng nhất hiện tại.
Làm việc liên tiếp trong 3 dự án phim sau 10 năm vắng bóng, chị có cảm giác như bù đắp?
Mỗi dự án đều chọn lựa dựa trên cảm xúc và sự đồng điệu. Tôi luôn nghĩ những nhân vật tôi thể hiện phải phù hợp, xứng đáng để tôi dành tâm huyết. Các vai diễn này đều xoay quanh những số phận truân chuyên, mang thông điệp về cuộc đấu tranh tìm kiếm bình yên của người phụ nữ. Đóng phim thực sự là một quá trình cảm xúc, và khi làm việc, tôi luôn đặt cảm xúc cá nhân làm kim chỉ nam, chứ không đặt mục tiêu gì khác.
Kỷ niệm làm việc trên trường quay có điều gì đặc biệt?
Khi trở lại, cảm giác như về nhà. Mỗi ngày đi làm đều là niềm vui, là dịp để trò chuyện, chia sẻ cùng đồng nghiệp, như một thế giới riêng biệt, thân thuộc. 10 năm tuy dài, nhưng tôi vẫn giữ thói quen làm việc nghiêm túc, tận tâm như từ ngày đầu vào nghề.
Chị lần đầu hợp tác với đạo diễn Leon Quang Lê trong dự án đặc biệt này, cảm nhận thế nào?
Leon là người nhiệt huyết và tôn trọng nghệ thuật. Chúng tôi đã cùng phân tích nhân vật, tìm ra hướng thể hiện phù hợp trong từng cảnh. Những cảm xúc yêu đương giữa hai nhân vật trong phim khiến tôi cảm nhận một sự kết nối chân thực như một vũ điệu tango, đòi hỏi sự đồng bộ và cảm nhận chung. Đây cũng là bộ phim đầu tiên sau 7 năm của anh, sau dự án “Song Lang,” và tôi cảm thấy may mắn khi góp phần mang đến câu chuyện đầy ý nghĩa này.
Chị còn lần đầu đóng phim của đạo diễn trẻ Leon Quang Lê, điều gì khiến chị tin tưởng và đồng hành?
Leon là người đam mê nghệ thuật và cầu thị, luôn lắng nghe ý kiến của diễn viên để hoàn thiện nhân vật. Tôi thấy sự chung tay phối hợp của các thành viên tạo nên một tác phẩm trọn vẹn. Rất vui khi sau nhiều năm, tôi có thể góp mặt trong một dự án của thế hệ mới, giúp họ thấy rằng nhiệt huyết và đam mê vẫn còn nguyên giá trị, dù là trong những dự án nhỏ bé nhất.
Dù có thời gian “xa” điện ảnh, chị vẫn luôn đồng hành theo cách riêng, phải không?
Điện ảnh là cuộc sống của tôi, là cảm xúc mỗi ngày. Dù không làm phim, tôi vẫn xem, tổ chức chiếu, hỗ trợ đạo diễn trẻ, làm tranh, hoặc mở các hoạt động nghệ thuật khác. Đời sống nghệ thuật là chìa khóa để cảm nhận cuộc đời, để tìm kiếm niềm vui và đam mê. Những điều này chính là thứ giữ lửa cho tâm hồn, giúp tôi cảm thấy cuộc sống trọn vẹn hơn mỗi ngày.
Chị có cảm nhận gì về sự phát triển của điện ảnh Việt Nam trong những năm gần đây?
Điện ảnh Việt Nam đã có bước tiến rõ rệt. Những bộ phim doanh thu lớn, như phim của Trấn Thành, giúp khán giả quen dần với việc đi xem rạp như một hoạt động thường xuyên. Từ đó, thẩm mỹ và văn hóa điện ảnh bắt đầu được nâng cao, mở ra nhiều cơ hội cho các nhà làm phim trẻ. Các dự án thành công tạo động lực thu hút đầu tư, thúc đẩy sáng tạo, để những diện mạo mới của điện ảnh Việt ngày càng đa dạng và phong phú.
Vấn đề của phim độc lập, đặc biệt là phim nghệ thuật, vẫn còn nhiều thử thách để chạm đến trái tim khán giả đại chúng. Chị nghĩ sao về điều này?
Phim hay không nhất thiết phải là phim nghệ thuật hay thương mại. Quan trọng là cách kể chuyện, cá tính của đạo diễn và cảm xúc thật của diễn viên. Một bộ phim tốt phải tạo ra thế giới riêng, đưa khán giả vào cảm xúc và suy nghĩ, dù ngắn ngủi hay dài hơi. Rất nhiều khán giả đã cảm nhận được những trải nghiệm rất cá nhân và sâu sắc qua màn ảnh, đó chính là sức mạnh của điện ảnh.
Trong những lần thất bại của thị trường phim, các nhà làm phim cần trông đợi vào điều gì để giữ vững niềm tin?
Khán giả thông minh và giàu trải nghiệm, vì vậy sự dám làm – dám chấp nhận rủi ro – là cần thiết. Các nhà làm phim cần tôn trọng sản phẩm của mình, trân trọng người xem, như một chiếc cầu nối vững chắc. Sự thành công hay thất bại đều bắt nguồn từ chính nội dung và cảm xúc chân thực của tác phẩm, từ sự kết nối chân thành giữa nhà làm phim và khán giả.
Chị có thể chia sẻ về những dự định tương lai của mình?
Tôi muốn tiếp tục hợp tác với các đạo diễn nữ và các dự án mang sắc thái nữ tính, cảm xúc đặc biệt. Đó có thể là phim hay dự án nghệ thuật, nơi tôi có thể mang đến góc nhìn riêng, giúp câu chuyện thêm phần sâu sắc và đặc biệt. Tôi tin rằng, nữ giới luôn có những góc nhìn mới mẻ và đặc trưng, có thể góp phần làm phong phú thêm nền nghệ thuật điện ảnh của đất nước.
Chân dung và hành trình của chị phản ánh một nhịp điệu riêng biệt, không bị phụ thuộc vào thị trường hay xu hướng, mà bởi chính đam mê, cảm xúc và sự tự do trong sáng tạo. Với chị, phim hay không chỉ là sản phẩm để xem mà còn là dòng chảy cảm xúc tồn tại mãi trong trái tim khán giả, vượt qua mọi giới hạn về thể loại hay thành công thương mại.