DŨNG CẢM GIẢI CỨU GIỮA LINH HỒN CHƠI VƠI TRÊN SÔNG GIANH

NGƯỜI HÙNG TRÊN SÔNG GIANH: CƠ DUYÊN VÀ NHỮNG PHẦN ĐẠO ĐỨC THẦM LẶNG

Chúng tôi tìm về thôn Trường Long, xã Tân Gianh (Quảng Trị), nơi căn nhà nhỏ của ông Cao Hữu Tình (48 tuổi) nép bên con lạch, trước hiên là hàng tre ngà cao vút. Trong những ngày qua, ngôi nhà ấy đông đúc người ra vào, ai cũng muốn nghe câu chuyện xảy ra vào trưa mùng 3 Tết.

Chuyện tử tế bắt đầu từ một hành động mang đầy ý nghĩa của người cha, người chồng, một người đàn ông bình thường với trái tim nhân hậu. Khoảng 11 giờ 30 phút sáng hôm đó, khi đang lênh đênh trên dòng sông gần ga Lạc Sơn (xã Tuyên Bình), chiếc thuyền của ông Cao Hữu Tình bất ngờ chết máy do rác quấn chân vịt. Trong lúc đang cố gắng xử lý, ông nghe thấy tiếng kêu cứu từ dòng nước dữ, thấy nhiều cánh tay chới với trong dòng chảy xiết. Không chần chừ, ông nổ máy, tăng ga lao tới để ứng cứu.

Với kinh nghiệm nhiều năm bám sông nước, ông Tình phân công cho con trai Cao Hoàng Ân Đức (15 tuổi) quỳ sát mạn thuyền, tập trung quan sát để không bỏ lỡ “thời gian vàng”. Đầu tiên, ông cứu lên một cháu bé đã tím tái toàn thân. Dù đã cố gắng ép tim, hô hấp nhân tạo, nhưng cháu bé không qua khỏi. Trong khi đó, em Đức không ngần ngại tiếp tục lặn giữa dòng nước lạnh buốt, cứu thêm 3 mẹ con chị Nguyễn Thị Bích Hà cùng một thi thể khác. Ba người được cứu sống, hai người tử vong, vẫn còn hai người mất tích. Ông Tình đã báo cho chính quyền và cùng lực lượng chức năng tổ chức tìm kiếm. Hơn một ngày sau, thi thể của hai nạn nhân được tìm thấy không xa nơi thuyền lật.

“Dù đã cứu được 3 người, tôi và con trai vẫn tiếc nuối. Giá như đi qua đó sớm hơn vài phút…”, ông Tình trầm giọng chia sẻ. Trời mưa lạnh ngày ấy đã khiến mọi hành động của ông trở nên dũng cảm hơn bao giờ hết. Quyết định đổi từ đi bằng xe máy sang thuyền để chúc Tết đã giúp ba người có thêm một cơ hội sống.

Dù là người hùng, nhưng đằng sau hành động cao cả đó là những thử thách và nỗi niềm thầm lặng. Ít ai biết rằng ông Cao Hữu Tình đang mang trong mình căn bệnh ung thư, mỗi tháng phải đi điều trị. Vợ ông, chị Hoàng Thị Thơm (38 tuổi), thường xuyên đau ốm, còn con trai út Cao Thành Tâm (5 tuổi) mắc bệnh tim bẩm sinh. Gia đình nhỏ bé sống trong căn nhà cấp 4 xuống cấp, tài sản quý giá nhất chỉ là chiếc thuyền nhỏ – phương tiện mưu sinh duy nhất.

Hằng ngày, ông Tình quăng chài, thả lưới trên sông, nghề chài lưới bấp bênh phụ thuộc vào con nước. Có hôm chỉ kiếm được vài trăm nghìn, có hôm không đủ tiền dầu. Dẫu vậy, ông vẫn bám trụ với hy vọng lo cho con học hành để những ngày sau về con có con đường dễ dàng hơn.

Tấm lòng của ông Tình còn được bày tỏ rõ qua sự giúp đỡ của cộng đồng. Sau tang lễ của người thân, anh Nguyễn Văn Lương, chồng chị Nguyễn Thị Bích Hà – người mà ông Tình đã cứu sống – đã cùng gia đình trao số tiền 50 triệu đồng từ các nhà hảo tâm, mong muốn nhận ông làm cha nuôi cho các con. “Nếu không có cha con anh Tình, gia đình tôi còn càng gặp nhiều khó khăn hơn nữa. Chúng tôi biết ơn ông ấy suốt đời”, anh Lương xúc động chia sẻ.

Ngày hôm đó, một nhóm thiện nguyện từ Nghệ An cũng vượt hơn 200 km đến để giúp đỡ gia đình ông Tình. Họ trao tặng 275 triệu đồng nhằm sửa chữa lại mái nhà cũ kỹ. Những cái bắt tay, những giọt nước mắt rưng rưng trong nắng xuân ấm áp đã thể hiện tình người cao đẹp, vượt qua mọi cách trở của cuộc sống.

Điều đặc biệt ít người biết là trước khi cứu người sáng đó, ông Tình đã có 6 lần vớt được 14 người đuối nước trên sông, trong đó có 6 người sống sót. Những kỹ năng ứng cứu này, ông truyền lại cho con trai không chỉ để mưu sinh mà còn để chuẩn bị đối mặt với những hiểm nguy bất ngờ.

Ông Tình từng chia sẻ khi nhận giấy khen từ UBND xã Tân Gianh: “Tôi chỉ nghĩ đơn giản, thấy người gặp nạn thì phải cứu thôi. Đã là người thì phải giúp đỡ nhau”. Những hành động của ông là minh chứng rõ nét cho chân lý đó, về một người hùng âm thầm, mang trong mình sức mạnh của lòng nhân ái và trách nhiệm cộng đồng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *