ĐÙNG ĐÙNG, CẢNH BÁO AI CŨNG CẦN NHỚ ÁO PHAO VÀ THẺ CƯỚC!

HÀNH TRÌNH HY VỌNG GIỮA SÓNG DỮ: NHỮNG NGƯỜI CỨU HỘ THẦM LẶNG VƯỢT QUA ĐẠO ĐỊA NGẬP LŨ

Trong những ngày cuối tháng 11, các vùng sâu vùng xa của Đắk Lắk chịu ảnh hưởng nặng nề của đợt mưa lũ kéo dài, khiến nhiều khu vực bị chia cắt, chìm trong biển nước. Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, những hình ảnh về các chiến sĩ trong Đội ca nô 74 Quảng Trị nổi bật lên như những đóa hoa dũng cảm, thầm lặng lao vào rốn lũ để cứu dân.

Dù không phải là lực lượng chuyên nghiệp, nhưng đội ngũ này vẫn thể hiện sự quyết tâm và tinh thần thép trong từng hành động. Trong chuyến đi ngày 21 và 22.11, trưởng đoàn Trần Lương Thăng đã nhanh chóng bàn bạc, chỉ đạo cả nhóm: “Hôm nay, chúng ta phải đến được nơi sâu nhất, nơi bà con cần mình nhất”. Lời dặn dò “mang theo thẻ căn cước” dù nghe có vẻ đơn giản nhưng lại chứa đựng nỗi lo sợ về những tình huống có thể xảy ra.

Từ sáng sớm, các thành viên đã chuẩn bị vội vã, nhai tạm gói mì tôm trong khi xe chở họ chạy xuyên qua những đợt sóng lớn để tiếp cận các hộ dân bị cô lập. Những hình ảnh khi họ vội vã đưa từng thùng mì, chai nước đến tay bà con đang đói lả thực sự lay động lòng người. Trong từng cuộc chiến với sóng dập dềnh, các anh không chỉ mang theo nhu yếu phẩm mà còn mang theo niềm tin và hy vọng của những người dân đang mắc kẹt trong lũ.

Trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi trên bờ, anh Trần Ngọc Sơn, người sáng lập đội ca nô, lẳng lặng bóp nát gói mì sống, nhai tạm rồi uống ngụm nước lọc để giữ sức. Đối mặt với hiểm họa trùng trùng, họ vẫn miệt mài, nhiệt huyết vượt mọi gian nan. Một thành viên chia sẻ: “Chuyến đi này không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm với cộng đồng. Có thể rủi ro, nhưng chúng tôi không thể vô danh giữa dòng nước lũ này.”

Không ít lần, lời nhắc nhở nhau vừa đùa vừa thực tế: “Nhớ áo phao, đừng quên mang theo căn cước công dân nhé, lỡ có chuyện gì…”. Điều này phản ánh tâm thế chuẩn bị tâm lý và sự thận trọng của các chiến sĩ trong hành trình sinh tử. Họ chấp nhận rủi ro cao nhất vì niềm tin vào sự sống còn của đồng bào, sẵn sàng đánh đổi gia đình nhỏ để góp phần cứu giúp cộng đồng.

Trong những ngày huyền thoại ấy, các anh vẫn giữ nụ cười và tinh thần lạc quan, dù mặt mày hằn rõ mệt mỏi sau nhiều giờ vật lộn với sóng nước. Anh Nguyễn Thế Hải, Dương Thanh Hiền hay Dương Nhật Sáng đều gọi nhau trong mưa tối, hỏi han chuyến hàng còn hay không để kịp gửi đến bà con. Tình cảm đồng đội, ý chí vì cộng đồng chính là động lực để họ vượt qua gian nan.

Hình ảnh những người đàn ông này không chỉ là biểu tượng của sự dũng cảm mà còn là minh chứng cho giá trị nhân văn cao đẹp. Dòng nước lũ không thể nhấn chìm ý chí, không thể làm lu mờ tinh thần hy vọng của những người chiến sĩ thầm lặng. Họ đã, đang và sẽ tiếp tục là những người hùng thầm lặng trong lòng những đợt lũ dữ, mang theo niềm tin rằng có thể vượt qua tất cả để mang lại ánh sáng cho đồng bào nơi rốn lũ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *