TRẤN THÀNH VÀ ĐỊA CHỈCỦA MỘT ĐẠO DIỄN KHÁC BIỆT ĐỂ ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG
Mỗi mùa phim, khi poster bóng bẩy của Trấn Thành xuất hiện khắp các rạp chiếu, người yêu điện ảnh lại chuẩn bị cho một kỳ lễ hội “soi”. Đây không chỉ đơn thuần là dịp tranh luận về doanh thu trăm tỷ hay những lời rêu rao về sự “ồn ào”, “chợ búa”, hay “kém sang”, mà còn là lúc phản chiếu một thực tế rõ nét về thái độ và quan điểm đối với nghệ thuật làm phim tại Việt Nam. Nhiều người cho rằng, những sản phẩm của anh quá đời, quá bình dân, không đủ “cao cấp” để nâng tầm thẩm mỹ quốc gia.
Với Thỏ Ơi, Trấn Thành đã có cú bẻ lái ngoạn mục sang dòng phim thriller – thể loại vốn được xem là “kén” khán giả nhưng lại thể hiện rõ sự can đảm của anh trong việc thoát khỏi hình ảnh hài hước, thân thuộc những lời thoại đạo lý. Thay vì chạy theo trào lưu “nâng tầm”, anh chọn cách thể hiện chân thật nhất, mộc mạc nhất, qua những âm thanh sôi động, những cảnh quay đầy cảm xúc mạnh, thậm chí gây ồn ào.
Không ít người chỉ trích anh về việc “tay ngang”, sử dụng các gương mặt vô nghề chính quy như Văn Mai Hương hay Pháo để làm diễn viên phụ trong Thỏ Ơi. Tuy nhiên, đó là một sự lựa chọn mang tính đột phá, phản ánh tư duy mới về nghệ thuật và thị trường của một đạo diễn có tầm nhìn, một nhà làm phim không “đóng khung”. Nhiều nhà sản xuất, nghệ sĩ đã khẳng định, mỗi nền điện ảnh đều cần một người dám bứt phá, dám đốt cháy chính tầm vóc của mình để đưa nghệ thuật Việt Nam tiến xa hơn.
NGHỆ THUẬT KHÁC VỚI TIÊU CHUẨN CỦA THẨM MỸ
Thống kê về các tác phẩm của Trấn Thành cho thấy, những bộ phim của anh luôn đậm phong cách “ồn ào”. Từ Bố Già đến Mai, rồi Thỏ Ơi, sự chủ ý tạo ra những không gian âm thanh mạnh mẽ, dồn dập như một cách thể hiện năng lượng của người kể chuyện. Điều này không phải là sơ suất hay thiếu kỹ thuật, mà là sự lựa chọn rõ ràng của trưởng thành trong phong cách làm phim.
Thực tế, có đạo diễn chỉ coi tĩnh lặng là đỉnh cao của nghệ thuật, còn Trấn Thành không nằm trong số đó. Với anh, sự ồn ào chính là ngôn ngữ của cảm xúc, là cách anh truyền tải câu chuyện tới người xem. Trong Nhà Bà Nữ, sự ồn ào làm tăng cảm giác nghẹt thở của gia đình rạn nứt; trong Mai, tiếng ồn được gọt giũa nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn là yếu tố chủ đạo; còn trong Thỏ Ơi, sự ồn ào mang tính dằn vặt, dồn nén, phù hợp với khí chất của thể loại thriller. Đặt ra câu hỏi “vì sao phải giảm ồn?” là một điều phi lý, bởi chính sự lựa chọn này đã tạo ra dấu ấn riêng cho phong cách của anh – một phong cách thành công.
Chẳng khác gì việc bắt Quentin Tarantino bỏ bớt máu me hay Wes Anderson giảm màu sắc sặc sỡ, đó đều là biểu hiện của phong cách cá nhân – một “cái nư” đặc trưng của người kể chuyện. Khán giả có thể không thích, có thể không chịu nổi sự ồn ào đó, nhưng rõ ràng phần lớn đều hiểu và cảm nhận rõ năng lượng của nó. Trong thị trường phim Việt, nơi doanh thu luôn là thước đo thành công, sự ồn ào của Trấn Thành chính là thứ giữ cho rạp chiếu vẫn sôi động, đưa khán giả trở lại rạp đều đặn hơn.
NHỮNG NGƯỜI TAY NGANG VÀ LỰA CHỌN KHÁC BIỆT
Việc anh sử dụng những nghệ sĩ tay ngang như Văn Mai Hương hay Pháo cho các vai diễn trong Thriller Thỏ Ơi cũng trở thành đề tài tranh cãi nảy lửa. Một số người cho rằng đó là hành động “cướp chén cơm” của lớp trẻ mỹ thuật, nhưng thực tế, dưới góc nhìn của một nhà sản xuất, đây là minh chứng rõ ràng cho sự nhạy bén và tinh thần dám làm mới.
Chúng ta cần nhớ, phim của Trấn Thành là của riêng anh – là kết quả của sự đam mê, của vốn liếng, của thời gian và tâm huyết. Không ai có quyền bắt anh phải ưu tiên cho các thế hệ diễn viên chính quy hay theo tiêu chuẩn của giới nghề, bởi tác phẩm thành công dựa vào sự phù hợp, sự chân thật trong diễn xuất của từng nhân vật. Lịch sử điện ảnh thế giới đã chứng minh, những “kẻ ngoại đạo”, những người không theo lối mòn, đôi khi lại mang đến những cuộc cách mạng cảm xúc lớn lao nhất. Lady Gaga, Harry Styles, Will Smith… đều là minh chứng rõ ràng cho điều này.
Việc Trấn Thành “biến” những người chưa từng đóng phim thành nhân vật có chiều sâu tâm lý là câu trả lời rõ ràng nhất cho khả năng của anh như một “Acting Coach”. Không phải là kỹ thuật rập khuôn, mà là sự đồng cảm, cảm xúc thật và khả năng tưởng tượng để họ trở thành những nhân vật chân thực nhất. Những bước tiến này chứng minh anh là người thầy giỏi – người có thể khai phá và nâng đỡ những tài năng mới, góp phần làm giàu cho thị trường.
HÈN NHẠI VÌ KHÃN GIẢ, LIỀU LƯỢNG MỚI CẦN THIẾT
Trong một thị trường còn nhiều thách thức như Việt Nam, cạnh tranh khốc liệt, việc xây dựng vị thế riêng cho Trấn Thành là điều cần thiết. Những thành tựu của anh từ Bố Già, Nhà Bà Nữ, Mai cho tới Bộ Tứ Báo Thủ đều là minh chứng rõ của một chiến lược rõ ràng, táo bạo và được thực hiện bằng chính tấm lòng đam mê và ý chí.
Anh đã giúp làm thay đổi nhận thức về doanh thu, về chuyện nội lực và sự sáng tạo. Trong đó, Thỏ Ơi là một bước thử nghiệm quan trọng khi bỏ qua các mô hình an toàn để đưa ra nội dung có phần gai góc. Không chỉ làm phim để thỏa mãn khát vọng cá nhân, Trấn Thành còn tạo ra làn sóng mới, mở ra cơ hội cho thị trường phim ảnh Việt Nam đủ sức cạnh tranh và đa dạng hơn.
Hơn ai hết, anh đã chứng minh rằng nghệ sĩ không chỉ để “mỉm cười dễ dãi” hay “sáng tạo qua loa”, mà còn có thể vừa dám làm rầm rộ, vừa đủ tâm huyết, đủ chuyên nghiệp để được khán giả đón nhận. Sự nhiệt huyết và dám rủi ro của Trấn Thành chính là yếu tố giúp thị trường điện ảnh Việt Nam tươi sáng hơn, đa dạng hơn.
KẾT
Sau tất cả những ồn ào, những tranh cãi kéo dài, đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận điện ảnh như một lĩnh vực cảm xúc, thị hiếu và sáng tạo bình đẳng. Trấn Thành không nhất thiết là người xuất sắc nhất theo chuẩn khắt khe của giới chuyên môn, nhưng anh là người giữ lửa và mang lại sức sống cho thị trường phim Việt ngày nay. Đừng bắt anh phải trở thành “vị cứu tinh” hay “người định hướng” thẩm mỹ khán giả, mà hãy để anh kể chuyện theo cách của riêng mình – chân thật, nhiệt huyết, không sợ va chạm.
Đúng như cách anh nói: làm phim không phải để làm phim Tết, mà là làm những bộ phim đúng nghĩa của nghệ thuật. Khi đặt đúng quy luật của sự sáng tạo và độc lập, điện ảnh sẽ trở về với cảm xúc nguyên sơ nhất. Và trong bối cảnh đó, mỗi nền điện ảnh đều cần một đạo diễn như Trấn Thành để không chỉ duy trì, mà còn làm mới và nâng tầm nghệ thuật của mình.