GIÁ MÀ MÁ CÒN SỐNG, BÀI HỌC VỀ TÌNH YÊU VÀ KÝ ỨC TRONG GIA ĐÌNH HISTORIA (KHÁM PHÁ NHỮNG GIAI ĐIỆU CỦA TUỔI THƠ VÀ NƠI CHIA SẺ TRÁI TIM)

GIÀN DƯỚI LÒNG CHỢ TRUYỀN THỐNG, NƠI TIẾNG HÁT CỦA KÝ ỨC NGHỀ MAY GIAI ĐOẠN PHÍA KÝ ỨC ẨN SÂU

Trong trung tâm quận 5 cũ của TP.HCM, chợ Đại Quang Minh từng được mệnh danh là trái tim của ngành phụ liệu may mặc, nơi hàng ngày quy tụ hàng trăm tiểu thương và chứa đựng bao câu chuyện về nghề truyền thống đã qua thời vàng son. Bây giờ, con đường nhỏ hẹp còn in dấu màu sắc của những ngày xưa rộn ràng, nhưng tiếng ồn ào của những mùa vụ hợp tác và buôn bán đã vắng dần, nhường chỗ cho sự im lặng và ký ức cứ thế trôi qua theo từng sợi chỉ rối, từng cuộn ren cũ kỹ.

Trong khung cảnh ấy, cuộc trò chuyện với những người gắn bó lâu năm tại chợ như chị Lý Khả Quân và cô Kim Phượng là những câu chuyện như giữ gìn phần linh hồn của nơi này. Chị Quân là thế hệ thứ hai của gia đình, kể về sạp hàng của mẹ, về những năm tháng người thân từng giúp tụi nhỏ trông nom, mua bán tấp nập, từng bữa cơm vừa ăn vừa tư vấn khách hàng. Ngày ấy, chợ Đại Quang Minh còn là nơi sầm uất, chuyện mua bán kéo dài từ sáng sớm đến chiều tối, mỗi ngày tràn đầy năng lượng của những người làm nghề. Chị kể: “Ngày xưa, một ngày bán mấy chục triệu là bình thường. Bây giờ, có khi cả tuần chẳng đủ để trả mặt bằng.”

Tương tự, cô Kim Phượng, năm nay 56 tuổi, vẫn đều đặn mở sạp dù thời gian có trôi qua, thị trường đã giảm hẳn sức sôi động. Với bàn tay khéo léo, cô cuốn từng cuộn ren màu cam, ánh mắt chăm chú như thể mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. “Ngày xưa, khách đông lắm, ai cũng cần phụ liệu để may vá, để bán nhà hoặc làm nghề.” Cô chia sẻ, trong những lúc vắng khách, cô vẫn giữ thói quen lau dọn, chỉnh trang để giữ gìn nghề và ký ức. Dù ngành may công nghiệp phát triển, mua hàng online ngày càng phổ biến, nhưng cô vẫn không có ý định nghỉ bán vì chợ như là phần tuổi trẻ, là phần linh hồn của đời mình.

Chợ Đại Quang Minh còn là nơi chứa đựng những câu chuyện đong đầy cảm xúc của các thế hệ tiểu thương. Với chị Quân, mỗi sợi chỉ, mỗi cuộn dây đều như một phần ký ức của mẹ, của cuộc đời tuổi thơ. “Giờ nhìn những khách còn sót lại, tôi như thấy mẹ vẫn còn đó, trong từng sợi chỉ, trong từng cuộn dây,” chị nghẹn lời. Bà Phượng, người đã gắn bó lâu dài, chia sẻ: “Giữ cho nó gọn gàng, sạch sẽ cũng là giữ nghề của mình. Chỉ cần còn sức, tôi còn bán. Bán vì niềm vui, vì sự sống còn của đời mình.”

Mặc dù ngày càng ít khách, tình cảm giữa những người bán hàng vẫn còn nguyên vẹn. Những bữa sáng hỏi thăm, chiều chiều ghé qua sạp, tặng nhau chút hàng tồn, chuyện trò vui vẻ đã trở thành nét đặc trưng của chợ. “Cái tình ở chợ này quý lắm, dù ế hay buồn, tình nghĩa vẫn bền chặt,” cô Phượng nói, ánh mắt đượm buồn nhưng vẫn ẩn chứa niềm tin vào giá trị của nghĩa tình.

Chợ Đại Quang Minh không chỉ là nơi mua bán phụ liệu, mà còn là kho tàng ký ức của nhiều thế hệ, nơi giữ gìn nét đẹp truyền thống của nghề may ở Sài Gòn. Dù thời gian có đổi thay, những người như chị Quân, cô Phượng vẫn âm thầm níu giữ phần ký ức quý giá ấy, vì đó là phần linh hồn đã ăn sâu vào cuộc đời và tâm hồn của những người gắn bó nơi đây.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *