KHÁM PHÁ CUỘC SỐNG VỚI NHỮNG GÌ ĐẶC BIỆT TRƯỚC KHI INTERNET TRỞ NÊN PHỔ BIẾN!

TRUYỀN CẢM HỨNG VÀ ĐỘNG LỰC TỪ NHỮNG TẤM GƯƠNG ĐIỂN HÌNH

Trong hành trình trưởng thành của mình, tôi đã trải qua nhiều cảm xúc và trải nghiệm đặc biệt gắn bó với Báo Thanh Niên, một chiếc cầu nối đưa những tấm gương sáng và những điều tốt đẹp đến với cộng đồng. Những câu chuyện, những nhân vật truyền cảm hứng đã trở thành nguồn động lực vô giá, thúc đẩy tôi vượt qua chính mình để viết nên những ước mơ và hy vọng.

Ngày đó, việc đọc báo là điều xa xỉ với tôi, một đứa trẻ sống ở vùng quê nghèo khó. Khi đi học cấp III ở ngoại thành, tôi mới bắt đầu tiếp xúc với các mặt báo, trong đó Báo Thanh Niên đã để lại ấn tượng sâu đậm. Hai chữ Thanh Niên vừa vặn với độ tuổi đẹp đẽ nhất của đời người, đem đến cho tôi những cảm xúc yêu thương, khát vọng khám phá và trưởng thành. Tôi thích đọc các truyện ngắn, rồi chuyển sang các bài viết về tin tức, sự kiện nóng hổi trong và ngoài nước, cùng các mục về tấm gương người tốt việc tốt như cuộc thi Sống đẹp do báo tổ chức hàng năm.

Trong số các nhân vật truyền cảm hứng, tôi ấn tượng nhất là chị Huỳnh Thanh Thảo, người chị mà chúng tôi thân mật gọi bằng cái tên Én Nhỏ. Qua bài viết Cánh Én chở mùa xuân của tác giả Hoàng Ngọc Thanh, tôi đã nhận ra sự phi thường trong những nỗ lực nhỏ bé, những hành động đẹp đẽ và ý nghĩa dành cho cuộc sống. Chị Thảo đã trở thành nguồn cảm hứng lớn trong lòng tôi và các bạn đồng hành, thúc đẩy chúng tôi viết lách, lan tỏa yêu thương bằng chính con chữ của mình.

Tôi không quên những kỷ niệm đẹp cùng Báo Thanh Niên khi chứng kiến cảnh chị Nguyễn Phạm Duy Trang, Bí thư Trung ương Đoàn, cùng nhà báo Nguyễn Ngọc Toàn trao giải “Nhân vật được vinh danh” cho chị Thảo trong cuộc thi Sống đẹp mùa 4. Chính khoảnh khắc ấy đã khắc ghi trong lòng tôi niềm tự hào về những điều tử tế, những tấm gương sáng mà báo đã góp phần tôn vinh.

Cảm xúc từ Báo Thanh Niên đã khiến tôi cảm thấy thật sự xúc động và biết ơn. Giấy báo, từng trang tin, từng câu chuyện nhỏ đều là cầu nối đưa tôi đến gần hơn với những gương mặt tuyệt vời, những con người bình dị nhưng đầy nghị lực giữa đời thường. Nhờ đó, tôi đã may mắn hiểu hơn về nhiều người, về những tấm gương sáng mà cuộc sống ban tặng.

Chính những động lực này đã thúc đẩy tôi mạnh dạn gửi bài dự thi viết truyện, thử sức với bút lực của chính mình. Không ngờ, tôi lại nhận được sự duyệt đăng của các biên tập viên và góp mặt trong mục Sống đẹp năm 2025. Cảm giác đó thật khó tả, một niềm vui lâng lâng, tự hào về chính mình sau những ngày tháng cố gắng.

Ngoài ra, tôi còn gửi bài viết về người thầy dạy môn ngữ văn trong những năm cấp hai — người đã truyền cảm hứng viết lách, sống thiện lành cho tôi. Bài viết đã được đăng trong mục Sống đẹp như một món quà nhỏ dành tặng thầy nhân dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11. Thầy đã xúc động đến rưng rưng, mắng yêu rằng: “Bữa nó nói chuyện với thầy, vậy mà nay nó đã ‘bê’ thầy lên báo”. Tôi xúc động đáp lời: “Chính những điều nhỏ bé này mới tạo nên những đổi thay lớn lao trong đời”.

Tôi hiểu rằng còn rất nhiều hành trình nhỏ bé nhưng ý nghĩa, còn biết bao tấm gương sáng do Báo Thanh Niên giới thiệu. Những câu chuyện đó như những ngọn lửa nhỏ lan tỏa năng lượng tích cực, góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Tờ báo không chỉ là nguồn tri thức mà còn là cầu nối giúp chúng tôi, những người ở tận vùng sâu, vùng xa, có thể bắt nhịp với thế giới, hiểu rõ hơn về những điều kỳ diệu đang diễn ra quanh mình.

Sau 40 năm hình thành và phát triển, Báo Thanh Niên đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của tôi. Những kỷ niệm, những nhân vật truyền cảm hứng qua từng trang báo đều góp phần khắc ghi trong trái tim tôi những giá trị tốt đẹp, những điều nhỏ bé rồi sẽ tạo nên những điều lớn lao. Trong tôi luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho Báo Thanh Niên và những gì quý báo đã mang lại, như những ngọn lửa không bao giờ tắt trong hành trình của chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *